Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Anh bế cô lên khỏi chiếc giường massage, rảo nhanh từng bước về phía giường ngủ, đặt cô lên chiếc giường rộng lớn, êm ái. Anh trèo lên giường, hai cơ thể trần trụi lại quấn chặt lấy nhau, khít đến nỗi không có một khe hở nào ở giữa.
Sau đó, anh thay đổi các tư thế khác nhau, chiếm đoạt cơ thể cô không biết mệt mỏi, chỉ hận một nỗi không thể bẻ gãy từng khúc xương của cô.
Dư âm của cao trào khiến cơ thể cô mẫn cảm một cách khác thường, niềm khoái lạc cực đỉnh xen lẫn cảm giác đau buốt sâu lắng, tiếng rên rỉ của cô càng lúc càng mê loạn, cho tới khi một lần nữa được anh đưa lên đỉnh cao của sự khoái lạc…
Cơ thể yêu kiều với những đường nét tuyệt mỹ bên dưới, tiếng rên rỉ hút hồn đoạt vía, thêm vào đso là sự co thắt nhịp nhàng trong sự run rẩy của cô, khiến Trác Siêu Việt không thể nhẫn nại chịu đựng sự kích thích mãnh liệt này nữa, khoái cảm bao trùm toàn thân một cách dữ dội, dồn hết xuống phần thân dưới, anh kêu lên khe khẽ, dấn sâu vào nơi sâu thẳm nhất của cô, giải tỏa ngọn lửa dục vọng đã bị dồn nén bấy lâu nay.
Một cuộc gian dâm không nên xảy ra cuối cùng đã kết thúc, anh thở dài, khi dục vọng được phát tiết hết, lý trí được khôi phục lại, nói không hối hận, là giả dối.
Nhưng hối hận thì có thể thay đổi được điều gì, điều cần xảy ra cũng đã xảy ra rồi.
Anh chỉ có thể khẽ khàng lau nước mắt cho cô, ôm cơ thể đang run rẩy của cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo sống lưng cô. “Yêu anh thì không nên nói những điều không đúng với suy nghĩ của mình, nói những lời làm tổn thương người khác.”
Cô cuộn tròn trong lòng anh, đau khổ lắc đầu, “Anh bảo em phải yêu anh như thế nào? Anh chưa từng đích thân nói với em một câu, rằng anh yêu em!”
Anh hôn lên trán cô, “Chẳng phải là anh đang yêu em hay sao?”
“Em không muốn anh làm, em muốn anh nói…” Cô vùi đầu vào sâu trong vai anh, giọt nước mắt nóng hổi rớt trên vết sẹo hình hàm răng, “Siêu Việt, em hy vọng rằng người thừa nhận em là bạn gái, từ chối người khác can thiệp vào cuộc sống riêng tư của mình là anh biết bao nhiêu… Em hy vọng người đàn ông níu kéo tay em lại, không để em ra đi cũng là anh biết bao nhiêu! Nhưng em biết, anh không thể. Trước mặt anh trai mình, ngay cả việc nhìn em lâu hơn một chút anh cũng không dám!”
“Em nghĩ rằng anh không muốn ư? Nếu em thật sự là người con gái của anh, anh dám thừa nhận với tất cả mọi người trên thế gian này, đừng nói là mẹ anh, ngay cả Ngọc hoàng Thượng đế cũng không có quyền can thiệp! Đáng tiếc, em lại không phải là…”
Đúng vậy, cô không phải là bạn gái của anh.
Cho dù hai cơ thể của họ quấn quýt chặt lấy nhau không còn một khe hở, anh đã khiến cô đạt đến cao trào… cô cũng không phải là bạn gái của anh.
“Siêu Việt, chúng ta…”
“Đừng nói gì cả…” Anh ngồi dậy, “Anh đi tắm đây.”
“Để em giúp anh”
Chân trời biến thành một màu xám đậm.
Trác Siêu Việt lặng lẽ nằm trong bồn nước, nước nóng gột rửa cơ thể anh, trên người anh đầy bọt nước. Mộc Mộc cẩn trọng giúp anh kỳ cọ khắp người, bộ phận nào cũng lau rửa thật sạch sẽ, không để lại một chút tội chứng của cuộc gian dâm vừa rồi.
Cuối cùng, rút cạn nước, cô dùng khăn bông giúp anh lau khô người.
Làm xong mọi việc, cô vuốt ve đầu lông mày đang nhíu chặt của anh, “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Anh vẫn nhắm nghiền mắt, dường như không nghe thấy. Cô nhận ra anh không muốn trả lời, nên không hỏi nữa.
“Anh mãn nguyện chưa? Em có thể đi được chưa?”
Anh mở mắt ra, “Muộn thế này rồi, em có thể đi đâu? Để trời sáng rồi hãy đi nhé!”
Tắm rửa xong, họ cùng ngủ trên một chiếc giường thêm lần nữa, cô gối đầu lên ngực anh, hít hà mùi hương sữa tắm trên người anh.
Rất lâu rồi chưa được ngủ ngon như vậy, trong giấc mơ toàn là sự ấm áp và ánh sáng mặt trời. Nếu không phải là tiếng chuông điện thoại vang lên, cô có thể sẽ mãi mãi ngủ thiếp đi như vậy..
Mơ màng mở mắt ra, trời đã sáng rồi ư, Trác Siêu Việt đưa tay ra tìm chiếc điện thoại trên đầu giường, liếc nhìn vào màn hình điện thoại, bất ngờ ngồi bật dậy.
Đắn đo vài giây, anh bấm nút nhận cuộc gọi, khàn giọng gọi một tiếng: “Anh.”
“Siêu Việt, em đang ở đâu vậy?”
Nghe thấy giọng nói của Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc bỗng chốc giống như bị một chậu nước lạnh giội xuống từ đầu tới chân, tỉnh ngủ hẳn, lặng lẽ bò xuống giường.
“Em,” Trác Siêu Việt bóp mạnh trán, đến nỗi mắt mũi cong vẹo hết cả. “Đang ỏ một hội quán massage- xông hơi.”
“Hội quán?” Trác Siêu Nhiên cười nói, “Sao, em thật sự vẫn dự định cắt đứt mối quan hệ với mẹ đấy à?”
Trác Siêu Việt cười đau khổi, “Là do mẹ dự định cắt đứt mối quan hệ với em chứ!”
“Em không phải không hiểu tính khí của mẹ, quay về nhận lỗi với mẹ một cái là xong, hay là, em về đi, anh giúp em nhận lỗi…”
“Được, lát nữa em sẽ về nhận lỗi với mẹ.”
Trác Siêu Nhiên không ngờ anh lại trả lời một cách vui vẻ như vậy, sững người lại, “Em nói thật chứ?”
“Ừm.” Anh tiện miệng trả lời, mắt nhìn thoe Mộc Mộc đã ăn vận chỉnh tề, đi ra phía cửa, anh không ngăn cô lại, cứ cầm điện thoại trên tay, nhìn