Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
>Anh chậm rãi rút ra, rồi lại dùng toàn lực để dấn sâu vào, lần này, toàn bộ dục vọng của anh đã chiếm đoạt cô, niềm khoái lạc cuồng nhiệt lan tỏa từ nơi đnag gắn kết với nhau chặt chẽ nhất, anh khẽ rên lên một tiếng…
“Ự!” Mộc Mộc rên rỉ khó chịu, cơ thể run rẩy dữ dội trong đau đớn. không phải chỉ có lần đầu tiên mới đau, hôm nay đã là lần thứ hai của cô… Ồ, không phải là lần thứ hai, là lần thứ… Cô cũng không đếm rõ được đó là lần thứ mấy nữa, sao vẫn còn đau như vậy?
Cuối cùng đã nghe được tiếng rên rỉ vừa đau đớn vừa mãn nguyện của cô dưới cơ thể mình, máu nóng trong người anh cuồn cuộn trào dâng, anh hưng phấn rút ra rồi lại tàn bạo tấn công vào bên trong thêm một lần nữa.
“A!” Bàn tay cô nắm chặt lấy tấm ga trải giường phía dưới, đau đớn cầu cứu, “Không, đừng…”
“Có cần thiết phải hét to như vậy không? Thiết bị cách âm ở đây không tốt lắm, phòng bên cạnh không biết, lại tưởng anh đang cưỡng bức em.”
Cô chống khuỷu tay nhổm dậy, khuôn mặt đỏ ửng, khe khẽ hỏi: “Hơi đau, anh nhẹ hơn một chút được không?”
Anh dùng ngón tay lau giọt mồ hôi rớt xuống trên trán cô, thầm tự trách mình, xem ra anh đã quá sốt sắng. Để cô có thời gian thích nghi, anh không thể không kìm nén khát vọng của mình lại, động tác bớt phóng túng hơn nhiều.
Không còn những cơn đau do va đập, khoái cảm của sự cọ xát càng ngày càng rõ rệt, cảm giác tê mỏi quen thuộc dần dần dâng lên, lan tỏa từ nơi sâu thẳm nhất của cơ thể. Cô không còn kiềm chế được sự kích thích mãnh liệt, cùng với nhịp điệu của anh, khó nhọc rên rỉ, “Ự…a…”
Hoa văn chạm khắc trên trần nhà cứ lắc lư trước mắt cô, người trước mắt cô cũng đang đung đưa, cô không còn nhìn rõ thứ gì nữa, chỉ có thể ngây ngất choáng váng túm chặt lấy cánh tay chắc khỏe của anh, lặng lẽ ngắm nhìn anh.
“Còn đau không?”
Cô mỉm cười lắc đầu, ngón tay vuốt ve khuôn mặt anh, đôi môi anh, cho dù hình ảnh trước mắt mơ hồ thế nào, cô vẫn luôn nhìn rõ đôi môi hé mở nụ cười và đáy mắt đầy khoái lạc của anh, bởi vì, có một số thứ đã sớm khắc sâu trong đầu óc cô…
“Có thật là anh không?” Cô đắm đuối nhìn đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng tắp, cả khóe môi cong cong bên vành môi mỏng của anh. “Người đàn ông của bốn năm về trước, có thật là anh không?”
Anh nhếch môi, nở nụ cười ranh mãnh, “Chẳng phải là em không yêu anh sao?”
Mộc Mộc bỗng chốc nghẹn giọng, quay mặt đi không nói thêm gì nữa.
Anh nâng khuôn mặt đỏ ửng của cô lên, hôn lên đôi môi cô, đôi tay không ngừng tìm kiếm vuốt ve những phần nhạy cảm trên cơ thể cô, khiến toàn thân cô mềm nhũn, hơi thở hổn hển.
“Em hãy nói lại những lời ban nãy một lần nữa.” Anh nâng bầu ngực của cô lên, đưa phần núm nhỏ xinh màu hồng phấn vào trong miệng, ngậm chặt.
Ánh mắt cô trở nên mơ màng. “Câu nào?”
“Rằng em không muốn anh quấy rối em nữa, em không muốn nhìn thấy anh nữa…”
“Em…” Sự khiêu khích của đầu lưỡi linh hoạt, cảm giác kích thích tê dại khiến cô ngay đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Cô không nói được câu gì nữa, chỉ muốn anh tiếp tục lấp đầy cơ thể cô, mãi mãi không rời xa.
Bàn tay anh lần tìm tới giữa hai đùi cô, khẽ khàng mơn trớn vuốt ve vị trí mẫn cảm nhất của cô, toàn thân cô co lại, muốn khép chặt hai đùi, một vật lạ vượt quá mức bình thường lại chắn ngang trong cơ thể, khiến co không thẻ nào khép đùi lại được nữa.
“Đừng…” Giọng nói của cô hơi khàn đặc, từng millimet da trên cơ thể đều đang cháy bỏng.
“Người mà em yêu có thật sự không phải là anh không?”
Không hổ danh là người đàn ông đã từng trải qua huấn luyện trong quân đội, ngay cả việc nghiêm túc bức cung cũng biết chọn thời điểm, cô còn không thở nổi, làm gì còn sức lực mà nói những điều không đúng với suy nghĩ của mình nữa.
Không thể chống đỡ được hai sự tấn công tàn bạo cả về tinh thần và thể xác, cô run rẩy trả lời: “Là anh…”
“Anh chưa nghe rõ…”
Sự cọ xát sinh lý đã công phá thành công toàn bộ tuyến phòng thủ tâm lý của cô, cô gắng hết sức lắc đầu, ánh mắt sáng lấp lánh, “Em yêu anh!”
Anh mỉm cười mãn nguyện, hai tay nắm lấy phần eo của cô, băt đầu muốn có được cô một cách cuồng nhiệt. nhìn cơ thể cô lắc lư bất lực trên chiếc giường massage, nghe tiếng cầu xin rên rỉ của cô đẹp đẽ như tiếng động của thiên nhiên, anh càng lúc càng mất hết lý trí, mỗi nhịp đều dấn vào tận nơi sâu thẳm nhất.
Mộc Mộc cũng đã thích ứng được với nhịp điệu của anh, từng đợt cảm giác tê dại thay thế cảm giác đau đớn ban đầu. lần sau lại mạnh mẽ và đầy kích thích hơn lần trước, Mộc Mộc không còn chịu đựng được nữa, khoái cảm bùng phát như nước thủy triều dâng, toàn thân run rẩy, co giật trong ngọn lửa cuồng nhiệt.
Chưa từng có giây phút nào, cô lại có dục vọng mãnh liệt như vậy, cô muốn có anh, không chỉ thân thể, mà còn cả trái tim anh, con người anh, toàn bộ anh…
Nhưng cô biết, cô không thể có được!
“Siêu… Việt… Em thật sự rất yêu anh!” Cơ thể lên đến đỉnh cao của khoái cảm, trái tim lại rơi vào vực sâu thăm thẳm, cô khóc, túm chặt lấy cánh tay anh như không còn lý trí, “Anh hãy ôm em đi.”
Cô cần vòng tay của anh, cho