Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

ở một góc nào đó.
Dục, em không nói, chắc anh cũng biết đó là ai. Người đó là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh, anh đã vô tình mang con vi rút ấy vào trong trái tim em, từ đó, nó đã mọc rẽ và nảy mầm.
Đàn ông khôi ngô tuấn tú không bao giờ thếiu sự ngưỡng mộ của các cô gái xinh đẹp. Mỗi lần nhớ lại cái ánh mắt ngưỡng mộ của Hứa An Ly, nhưng lại giả vờ như không có gì trước mặt anh, em bỗng thấy bất an, bỗng trở nên ưu phiền, trở nên trăn trở.
Tâm trạng đó cũng trôi dần đi theo năm tháng, nhưng cũng sẽ quay trở lại cùng thời gian.
Hứa An Ly, cô ấy thích anh, luôn luôn thích anh.
Em không trách anh, cũng không trách Hứa An Ly, em chỉ là cảm thấy rất phiền muộn. Khi một mình trong đêm tối không ngủ được, bỗng chợt thấy rất hận rất hận cô ta, hận cô ta tại sao lại luôn xuất hiện trước mặt anh. Nghĩ lại, cũng thấy thật chẳng có chút lý nào. Dù sao, hai người đã quen nhau trước khi em xuất hiện mà. Hình ảnh của những năm tháng cấp hai, cấp ba cũng tương đương với thời gian, những tháng ngày mà đôi bên dùng tâm hồn ấm áp và an ủi, những lưu luyến không một chút tạp chất, những cái thở dài nhè nhẹ, mãi mãi có thể lấp đầy những ngày tháng đại học của chúng ta.
Chỉ có điều, vì mối tình này, em đã từ bỏ nước Mỹ, gây ra mối quan hệ căng thẳng với mẹ.
Bây giờ những điều này thì có tác dụng gì?
Cuối cùng em đã hiểu tại sao Chu Lệ Diệp lại thường dùng ánh mắt ấy nhìn em. Hóa ra, trong mắt người khác, em là kẻ thứ ba đáng hận. Có lúc, em muốn tìm Hứa An Ly nói chuyện một cách ôn hòa, em tưởng rằng em có thể coi cô ấy là bạn, nhưng vẫn không được, cho nên…
Đường Lý Dục vất quyển nhật ký xuống, lao ra ngoài cửa. Chạy ra đường.
Vì chạy quá nhanh, bởi tâm trạng quá vội vã, anh đã đụng vào những người đi đường, cũng chẳng kịp nói lời xin lỗi. Những người bị đụng ngã đứng dậy, tưởng rằng mình vừa gặp phải thằng điên, hằn học nhìn anh, còn anh cứ cắm đầu chạy trong đám đông.
Khoảnh khắc đó, tình yêu trong lòng trỗi dậy.
Con người, tại sao chỉ khi mất đi rồi, mới biết quý trọng những cái mình đang có?
Vẫy tay bắt taxi, đi thẳng đến sân bay.
“Anh tài, có thể đi nhanh hơn một chút không?”
Tài xế ngoái đầu lại nhìn anh một cái, mặt anh nhợt nhạt, đầm đìa mồ hôi, thở hồng hộc.
Ngoài cửa xe, cây cối, đoàn người, xe cộ đã nhanh chóng bị đẩy lùi lại phía sau. Cả thành phố dần trở nên mờ ảo, xe đi trên đường cao tốc, như chiếc lá cây đang bị gió thổi bay.
Trước mặt là đèn đỏ!
Tiếng phanh xe rít lên làm chói tai, mặt đường hằn lên những vết phanh xe. Con đường trước mặt chính là sân bay, chẳng để ý gì nữa, Đường Lý Dục mở cửa xe, nhảy xuống, chạy thục mạng về phía đường đối diện. Cơ thể anh như có lắp động cơ khởi động, mã lực càng ngày càng lớn, tốc độ càng ngày càng nhanh.
Trong giây phút đó, trong đầu của Đường Lý Dục đều là hình ảnh cô đơn và ánh mắt thất vọng của Thẩm Anh Xuân lúc ra đi.
Anh xông qua với tốc độ như bay.
Loáng thoáng như có tiếng người gọi phía sau, hay là tiếng sáo thổi, một lá cờ hình tam giác màu vàng bay bay trước mặt. Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa, bỗng dưng có tiếng xe phanh gấp, tiếp đó là một tiếng ầm lớn phát ra. Sau tiếng kêu ấy, tất cả lại trở lại yên tĩnh, một đám người chạy vội về phía có tiếng kêu lớn. Họ nhìn thấy một chiếc xe đua đang nằm ngang giữa đường, tấm kính chắn ở đầu xe đã vỡ vụn, văng đầy trên mặt đường giống như hoa tuyết bay tá lả trong màu đông vậy, cửa sổ xe trong veo bỗng biến thành một cái lỗ trống rỗng. Hai cái cần gạt nước không biết bay đi đâu, gương phản quang nằm trơ trọi một bên, bị gập đến biến dạng.
Mấy phút sau, xe cứu thương đã đến.
Trong giây phút ấy, toàn bộ không khí là một mùi tanh nồng, hơi thở của sự chết chóc, hơi thở của sự kinh hãi, thế giới như đã đứng im.
Máu vương đầy đất, cùng với sự phản sáng của những mảnh kính vỡ đã biến thành những bông hoa cúc trắng lúc đó, nhìn đến nhức mắt. Chiếc áo sơ mi trắng cũng bị máu nhuộm cho biến thành màu đỏ, giống như một bông hoa nhuộm loang, càng nở càng to.
Anh nằm ở đó, im lặng nằm ở đó, mặt mày nhợt nhạt, đôi môi nhợt nhạt lặng lẽ co lại thành nụ cười. Máu tươi từ ngực anh chảy tràn ra khiến người ta không dám nhìn tiếp.
Đôi môi anh vẫn mấp máy, như muốn nói điều gì đó, mặc dù tiếng nói rất yếu ớt, nhưng anh vẫn cố gắng nói…
Sân bay.
Máy bay từ khắp các nơi trên thế giới không ngừng cất cánh rồi lại hạ cánh, tiếng kêu rất lớn, mang đi sự thương cảm của ly biệt và sự ấm áp của những cái ôm, mang đi những cái hôn mà vừa xong vẫn còn khó dứt, mang đi những tháng ngày đẹp đẽ trong niềm hạnh phúc vô biên và những lời bộc bạch mỹ miều…
Chỉ còn lại một khoảng trống hiu quạnh, vẫn mênh mông mịt mờ như thế.
Lúc ấy, Thẩm Anh Xuân đứng ở cửa kiểm tra an ninh, từ từ quay đầu lại, ánh mắt trống rỗng không ngừng nhìn về phía đường vào.
Có phải cô đang tìm người đàn ông mà có đến chết vẫn kiên quyết không chịu từ bỏ lựa chọn của mình?
Người đàn ông đó, tuy xuất thân từ nông thôn, nhưng anh chưa bao giờ tự ti, luôn có cái nhì