Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
n lạc quan, hát có lúc đã sai nhạc, nhưng vẫn cứ thích hát đi hát lại. Ánh mắt mê hoặc, đôi môi gợi cảm, bản tính lương thiện, tính tình vui vẻ hòa đồng, làm mê hồn biết bao nhiêu trái tim của các cô gái xinh đẹp.
Nếu như, anh ở đây giờ này, đầm đìa mồ hôi chạy tới, dù rằng chẳng nói gì cả, chỉ vẫy vẫy tay về phía cô, thì cô chắc chắn, chắc chắc chắn sẽ thay đổi chủ ý, nhất định sẽ không chùn bước mà lao vào lòng anh, để nói xới anh rằng: Thực ra, em không phải thực sự muốn rời xa anh, em chỉ là nhất thời suy nghĩ không thông, hơi ấm ức một chút…
Thời gian chậm chạp trước đây, giờ đã nhanh như bay trước mắt, loa thông báo liên tục thúc giục hành khách làm thủ tục lên máy bay.
Đã đến lượt cô vào kiểm tra an ninh. Không cần đến một phút, cô sẽ bước qua cánh cửa, sẽ ngồi trên con chim sắt to lớn màu bạc kia, bay đến nước Mỹ, bay đến New York.
“Đứng đây làm gì? Đi nhờ chút.” Luôn có những người kéo hành lý đang xếp hàng chờ đến lượt kiểm tra anh ninh đi qua cô.
Thẩm Anh Xuân đứng về một bên, xê dịch hành lý. Trên mặt là thái độ không chịu đựng được nữa, dường như là muốn chê tốc độ kiểm tra an nình quá nhanh, nhanh như chớp mắt, cô sắp biến mất khỏi đây rồi.
Sau khi kiểm tra an ninh xong, Thẩm Anh Xuân cứ đứng ngây người ra nhìn về phía cửa ra. Người phụ nữ trung niên mặc đồng phục hỏi Thẩm Anh Xuân: “Cô ơi, bắt đầu lên máy bay rồi đấy. Xin hỏi cô có cần giúp đỡ gì không ạ?” vẫn giọng nói ôn hòa. Nụ cười ấm áp nhưng không có một chút tình cảm nào, tất cả các tiếp viên của các hãng hàng không đều có nụ cười như cô, tiêu chuẩn, máy móc, khiến Thẩm Anh Xuân cảm thấy có chút giả tạo.
Đúng vậy, cái thế giới này cũng đầy giả tạo.
Đứng ngây ra một lúc mới chợt nhớ ra, cô…phải đi New York.
Bước ra khỏi cửa kiểm tra an ninh, cửa chính từ từ đóng lại.
Mùa hạ của tuổi hai mươi tư, sau khi cánh cửa đó khép lại, tất cả đều đặt dấu chấm hết.
Máy bay cất cánh mang theo một tiếng kêu lớn. Xuyên qua tầng mây, thành phố bỗng trở nên nhỏ bé trước mắt, con người trông giống như đàn kiến đang di chuyển chậm chạp và nặng nề, nhỏ bé mà không chân thực
Thực sự đã rời xa rồi.
Lúc Thẩm Anh Xuân quay người chào từ biệt, trái tim cô giống như đang ở sa mạc không một bóng người, cô mang theo một bộ mặt bi thương và tất cả những ký ức của sáu năm qua.
Cách lần đầu tiên gặp mặt anh đã tròn sáu năm.
Bên tai là tiếng kêu của động cơ, giọng của các cô tiếp viên dịu dàng, ấm áp. Nước mắt bỗng dưng lăn dài, chảy vào khóe môi có chút vị đắng.
Tạm biệt nhé, tình yêu. Tạm biệt nhé, tuổi xuân.
Sau nhựng giây phút ngây người, trước mắt cô là nét mặt cười trong sáng của anh, là những lời thì thẩm bên tai ấm áp khi anh luồn hai tay qua eo cô, là sự tinh nghịch như cậu bé khi anh ẩn trong bóng tối để hù dọa cô đến giật thót người, là chiếc nhẫn được anh làm từ giấy, rồi khi đeo vào tay cô, một sự chân thành và thanh thản, là khi anh nằm trên mỏm đá san hô hóng gió ven biển, kèm theo ánh mắt ngượng ngùng, ấm áp mà trầm lắng, rồi nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô: “Nếu như trên thế giới này chỉ còn lại một mình anh cô đơn, thì anh sẽ đi đâu để tìm em?”
Nếu như anh chết, cả đời này em sẽ không hạnh phúc
Nếu như người đó, cái người mà đã không còn một chút quan hệ nào với cô chết đi, thì cô sống còn có ý nghĩa gì nữa? Giây phút ấy, cô bất chợt hiểu rằng, nếu như anh vẫn còn sống, đang hạnh phúc đi yêu người khác, thì tất cả sẽ không liên quan gì đến cô. Nhưng nếu như anh chết đi, cô sẽ không bao giờ hạnh phúc mà sống tiếp trên thế gian này nữa.
Hứa An Ly vừa đến Bắc Kinh, sự ngọt ngào đang dâng trào trong lòng cô. Tần Ca cho cô một sự bất ngờ thú vị, anh lái chiếc xe mới mua đến bến xe đón cô. Ca khúc đơn của anh phát hành rất thuận lợi, công ty đang chuẩn bị xuất bản cho anh đĩa riêng. Hứa An Ly vui mừng đến mức lấy hai tay vòng qua cổ Tần Ca nói: “Em bây giờ phải yêu anh nhiều hơn mới được, nếu như anh thật sự trở thành ca sĩ nổi tiếng, đến lúc đó mới yêu thì đã muộn rồi.”
“Biết thế thì tốt, cẩn thận không những fan hâm mộ sẽ yêu anh đấy.” Tần Ca gạt vào mũi cô một cách âu yếm: “Nói đi, em muốn đi đâu, anh sẽ tình nguyện làm tài xế cho em, cho em chơi thoải mái ở Bắc Kinh.”
“Cố Cung, Trường Thành, Thiên Đàng, Bắc Hải, …đâu cũng muốn đi.”
“Thanh Tuyết, con gái uống nhiều không tốt đâu.”
“Anh thật lòng quan tâm em sao?” Câu hỏi và ánh mắt của Thanh Tuyết đều hiện lên vẻ muốn ép buộc người khác.
“Thanh Tuyết, em uống nhiều rồi, chúng ta là bạn tốt của nhau mà, tất nhiên là anh thật lòng quan tâm em rồi.”
“Anh không sợ cô ấy ghen với anh sao?” Ánh mắt Thanh Tuyết hướng về phía Hứa An Ly.
Tần Ca xoa xoa vai của Hứa An Ly, nói một cách nghiêm túc với Thanh Tuyết: “An Ly sẽ không như vậy đâu, cố ấy là người bạn gái yêu và hiểu anh nhất.”
Mọi người thấy cảnh tượng như vậy, thì cũng ùa theo tâng bốc lên. Bắt họ uống rượu giao tay vợ chồng, Tần Ca dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Hứa An Ly trưng cầu ý kiến của cô. Hứa A