XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

à tốt. Anh muốn xin lỗi cô, muốn cầu xin cô lượng tình tha thứ…
“Anh Xuân, giữa chúng ta rốt cuộc là…”
Tay Thẩm Anh Xuân đột nhiên khua lên, cắt ngang lời nói của anh, cô không muốn tiếp tục nghe anh nói nữa.
Đường Lý Dục đứng bên cạnh nhìn cái thái độ kiên quyết của cô, không biết phải làm thế nào mới có thể khiến cô thay đổi chủ ý.
“Cái anh chàng John đó thật sự là đối xử với em tốt hơn anh sao?”
“Em đi như vậy, thì tình yêu của chúng ta cũng…kết thúc theo sao?”
Thẩm Anh Xuân đứng đờ người ra. Tay Đường Lý Dục từ từ đưa lên. Xin lỗi, anh không muốn cãi nhau với cô nữa. Cô vẫn chưa thật sự rời bỏ mà anh đã thấy hối hận, muốn ôm cô vào lòng.
37ºC +37°C =74°C
Nóng ran. Nếu là trước đây, với nhiệt độ như thế này, nó sẽ đủ để đốt cháy tất cả.
Còn bây giờ thì không.
Thẩm Anh Xuân nhắm mắt lại, không nói gì, mùi hương cơ thể quen thuộc đã nhấn chìm cảm giác hôi hám. Mùi hương cơ thể đó đã từng khiến cô đỏ mặt, khiến cô mê say và vỡ vụn. Đó là mùi vị của mối tình đầu, khiến toàn thân có mùi vị của cảm xúc.
Nhưng cái ôm ấm áp mà quen thuộc này, cũng đã từng gửi gắm mơ ước hạnh phúc của một người con gái khác. Họ cũng ôm nhau, cũng…
Tâm trạng rối bời. Quá nhiều lời thể thốt thành khẩn, quá nhiều lời tỏ tình phong hoa tuyết nguyệt, khiến Thẩm Anh Xuân cảm thấy ở trước mắt đều là hư ảo. Từng yêu một lần, quay đầu lại, vẫn đường ai nấy đi. Từ điểm cuối lại quay lại điểm xuất phát ban đầu.
Mối tình đầu chẳng qua chỉ là một trạm dừng nho nhỏ của thời thanh xuân, những người đã từng yêu qua đều là khách qua đường.
“Thẩm Anh Xuân, anh…không cho em đi…” Có chút hương vị nũng nịu của trẻ con. Tay của Đường Lý Dục ôm chặt lấy cả người Thẩm Anh Xuân, cằm tì vào đỉnh đầu cô, khiến cô không thể nhúc nhích.
Thẩm Anh Xuân tỏ ra rất khó chịu: “Anh đừng đến làm phiền em nữa!” Thái độ ghét bỏ, giọng điệu khác thường.
Tâm trạng ức chế nhiều giờ cuối cùng cũng tìm được lối thoát để bùng nổ ra, dấy lên một trận gió bão. Cô dùng sức vùng ra khiến cơ thể anh bị gạt ra một bên.
Đường Lý Dục không hề có sự chuẩn bị nào, có thể mất đi thăng bằng, cố gắng gượng, may mà có bức tường ở đằng sau anh mới không bị ngã xuống đất.
Đường Lý Dục nhìn chằm chằm Thẩm Anh Xuân mà ngây người ra.
Giọng điệu của cô, thái độ của cô, thần sắc của cô, tiếng nói của cô đều đủ để chứng minh cô không nói dối, là cô đang ghét anh thật sự.
Cô…ghét anh…đến thế sao?
Vòng tay đang ôm giữa eo Thẩm Anh Xuân, bỗng từ từ mất đi sức lực, buông thõng xuống.
Đường Lý Dục dùng ánh mắt không tin để nhìn Thẩm Anh Xuân. Nhìn thái độ ghét bỏ của cô, nhìn ánh mắt phẫn nộ của cô.
Hành động và ngữ khí khác thường như thế, giống như một con dao sắc nhọn, từng chút một đâm vào da thịt anh. Anh mở miệng, dây thanh như bị đứt vậy, muốn nói nhưng lại không phát ra thành tiếng. Còn tất cả không gian chỉ vang lên một thứ âm thanh lạnh lùng và rời rạc: “Anh đừng đến làm phiền em nữa.” Âm thanh ấy lan tỏa vô biên, như muốn chọc thủng màng nhĩ của Đường Lý Dục.
Thẩm Anh Xuân vẫn ra đi.
Đường Lý Dục chạy theo, ngây ra đứng nhìn theo bộ dạng dứt khoát của cô khi bước lên xe taxi đi về hướng sân bay. Chiếc xe chuyển bánh rồi mất hút trước mắt anh.
Tất cả đã kết thúc như thế, kết thúc trong yên lặng.
Đường Lý Dục ngồi trong căn phòng vô cùng lộn xộn, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bàn ghế vẫn thế, những đồ đã dùng qua cũng vẫn vậy.
Một cuộc chiến tranh vừa kết thúc cho nên ngôi nhà vô cùng lộn xộn. Hơi thở của Thẩm Anh Xuân vẫn còn vương vấn ở những ngóc ngách của căn phòng. Quyển nhật ký bìa da tím vẫn đặt nghiêm chỉnh ở một góc giường, đó là quyển sổ mà anh tặng cô trong ngày sinh nhật. Cô nói, màu tím là biểu thị của sự đau thương.
Đưa tay cầm cuốn nhật ký lên, anh nhẹ nhàng sờ vào tấm bìa da màu tím, giống như đang sờ vào mặt của Thẩm Anh Xuân, sờ vào tình yêu đã không còn tồn tại. Nước mắt chảy xuống, rơi vào khóe miệng. Phút chốc, tất cả những kí ức của sáu năm về trước lại ùa về trước mắt anh, diện mạo lúc say rượu trong ngày sinh nhật như đang phóng to ngay trước mắt. Trong căn phòng ấm áp đó, cô đã mở mắt ra, ngượng ngùng nói với anh: Đường Lý Dục, em thích anh, từ cái nhìn đầu tiên em đã thích anh.
Em thích anh, rất thích anh…
Lật giở từng trang một.
Dục, em muốn được gọi anh như thế, chỉ là, em không biết em còn có thể gọi tên anh ngọt ngào như thế bao lâu nữa? Nhưng cho dù là bao lâu, chỉ cần vẫn có thể gọi tên anh ngọt ngào như thế, em nguyện cứ như thế mãi, cho dù chỉ còn lại một giây.
Ngay cả chính mình cũng không biết, tại sao lại luôn cãi vã với anh, anh nhất định sẽ trách em tại sao bỗng dưng lại trở nên vô lý như thế, vui buồn thất thường, lạnh lùng như băng.
Em không thế.
Dục, chẳng qua chỉ là tâm trạng em đang rất rối bời. Mỗi người đều có một mặt không thể nào hiểu được. Mà mặt này, nếu không gặp chuyện bất ngờ xảy ra, thì nó sẽ không hiển thị ra. Có chút giống như vi rút máy tính, nếu như bạn không mở tài liệu ra, nó sẽ không phát tác.
Con “vi rút” này luôn ẩn nấp