Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

g đều là Đường Lý Dục dậy sớm nấu bữa sáng, Thẩm Anh Xuân thì thứ nhất là không biết nấu ăn, thứ hai là cô sợ mùi dầu mỡ trong bếp. May thay, về mặt này, Đường Lý Dục luôn chủ động, chưa bao giờ so đo tính toán với cô.
Thẩm Anh Xuân ngồi xuống trước bàn ăn, Đường Lý Dục múc một bát canh khoai nấu với táo đỏ đặt trước mặt cô, đây là món cô thích ăn nhất. Nhưng Thẩm Anh Xuân lại chẳng hề có chút hứng thú nào với ăn uống, cô đang có rất nhiều điều muốn nói với anh.
“Tối qua anh ở đâu?” Không nói còn đỡ, hễ nói là lại bực mình.
“Anh chẳng phải đã nói với em là có một người bạn đi làm ăn xa, nên anh ra bến xe tiễn?”
“Tiễn tận ba ngày?”
“Lại thế rồi, anh chẳng phải đã giải thích rồi hay sao?” Đường Lý Dục không hiểu tại sao đợt này Thẩm Anh Xuân luôn kiếm cớ gây sự với anh? Hễ cứ nói ra câu nào, là cáu giận câu đấy.
Lẽ nào tình yêu của anh và cô đã quá thời hạn bảo hành chất lượng rồi sao? Lẽ nào hôn nhân thực sự là nấm mồ của tình yêu sao? Đã biết vậy rồi, sao vẫn lao vào?
“Tiễn bạn tiễn đến nửa đêm?”
“Xe bị chậm giờ. Vì vậy, anh về hơi muộn một chút. Nhìn thấy em ngủ rồi, sợ làm phiền đến em…”
Tuy trả lời như vậy, nhưng Đường Lý Dục vẫn nhìn Thẩm Anh Xuân một cái bằng vẻ mặt không vui, cảm thấy cô đang điều tra sau lưng anh, không tin lời anh. Cô nghi ngờ anh như vậy, khiến anh rất bực mình, nhưng vẫn cố để kiềm chế hỏa khí của mình. Anh không muốn cứ về đến nhà là cãi nhau!
“Vậy sao? Lãng mạn không?”
“Thẩm Anh Xuân? Em có ý gì?”
“Hãy hỏi chính anh ấy!” Thẩm Anh Xuân luôn cố kìm nén sự bức tức trong lòng, nhưng lúc này cô không muốn kìm nén và chịu đựng thêm nữa. Nếu cứ tiếp tục thế này thì trong lòng cô sẽ bị nhịn đến nổ tung mất.
“Đường Lý Dục, anh đã gây chuyện còn có lý do để chất vấn em!”
“Em chưa bao giờ tin tưởng anh, nếu em đã nghi ngờ anh như thế, vậy thì anh cho em biết, anh ở cùng Hứa An Ly, lần này em đã hài lòng chưa? Em đã vui mừng chưa? Chẳng phải em hy vọng nhất anh nói như vậy hay sao?
Thẩm Anh Xuân không ngờ rằng Đường Lý Dục lại có thái độ như thế…
Đường Lý Dục ngay cả phản kháng cũng không có, mà thừa nhận một cách ngoan ngoãn như thế, điều này đã phá tan chiến lược đã được nghĩ trước của cô – Anh sẽ tìm đủ mọi cách để chối cãi, cô sẽ bắt anh phải thừa nhận hàng nghìn lần.
Thẩm Anh Xuân nhất thời cũng ngây ra! Rất lâu sau, cô phá vỡ sự im lặng, nói to: “Nếu đã như vậy, em chúc phúc cho hai người.”
Nói xong, Thẩm Anh Xuân đứng lên, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Nơi đây đã không còn cần cô nữa. Bắt đầu từ bây giờ, tất cả đều đã kết thúc. Thẩm Anh Xuân thậm chí còn chẳng đau lòng, cô chỉ cảm thấy trái tim bị kìm nén cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Dường như bầu trời trước khi mưa rào đều yên ả đến lạ, mưa rào đã quét đi tất cả hơi mù.
Mưa ầm ầm trút xuống. Không phải trên trời, mà là trong mắt cô.






Loạn lạc
Hứa An Ly không thể tưởng tượng hàng nghìn năm trước, ở trong cung điện Bố Đạt La[1'>, công chúa xinh đẹp của nước Đường đã cùng với người đàn ông mà cô ấy chưa từng gặp mặt có tên Tùng Tán Càn Bố[2'> đã sống một cuộc sống lãng mạn hơn cuộc sống bình thường hay là cũng sống cuộc sống cơm gạo như tất cả những người con gái dân thường khác?
[1'> Cung điện Potala nằm ở Lhasa, khu Tự trị Tây Tạng, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, là nơi ở của Đạt Lại Lạt Ma.
[2'> Songtsăn Gampo – Người có công thống nhất Thổ Phồn (một vương quốc từng thống trị Tây Tạng thời xưa)
Thực tập bắt đầu vào kì nghỉ đông, Hứa An Ly một mình lên xe đến Bắc Kinh.
Sẽ không còn vui vẻ như gà bay chó nhảy nữa, sẽ không còn những trận uống say mèm rồi mà vẫn nói là chưa say, sẽ không còn…
Hễ nghĩ đến những chuyện này, Hứa An Ly lại thấy đặc biệt thương cảm. Sự chua xót trong lòng giống như thủy triều vậy, bỗng nhiên có một cảm xúc làm cô muốn khóc.
Bây giờ, nếu như nhớ tới Hà Tiểu Khê, ngoài viết thư ra, cô còn có thể đứng ở một góc của hoàng hôn, nhìn những đàn chim bay thấp, lặng lẽ hướng về phía tây bắc. Còn nhớ lúc đó, cô vừa bước vào đại học năm thứ hai, Tần Ca nói sau khi tốt nghiệp sẽ đi Bắc Kinh, Hứa An Ly nghĩ một cách hồn nhiên, nếu như Tần Ca đi Bắc Kinh, thì Tiểu Khê sẽ không còn cô đơn nữa.
“Anh đến Bắc Kinh, có thể đến đại học BW tìm Tiểu Khê.”
“Em không sợ giới thiệu người bạn thân nhất cho anh, cô ấy sẽ thích anh chàng đẹp trai như anh sao?”
“Anh đừng có mà tưởng bở. Anh tưởng anh là Tề Tần chắc.”
“An Ly.”
“Ừm, có chuyện gì không?”
“Không có gì.”
“Vậy thì em tắt máy nhé.”
“Đừng tắt…”
“Có chuyện gì không?”
“Nhớ em, có được coi là có chuyện không?” Lần này đến lượt Tần Ca hỏi lại Hứa An Ly.
“Được, nhớ anh.”
“Ừm.”
Mẹ gọi điện đến nói, nếu như ở trường không có chuyện gì đặc biệt, thì chú Lục muốn đưa mẹ và Hứa An Ly cùng đi du lịch ở Lhasa.
Lhasa? Ha, có thật là Lhasa không? Suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên. Rất muốn đi, chung quy lại, đó là một nơi rất tuyệt, nhưng cô đã đến Bắc Kinh rồi, lại thêm Hà Tiểu Khê trêu: “Cậu là