The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

trên đường cũng lùi lại phía sau, con người cũng lùi lại phía sau, lùi lại…Cảnh vật cũng trở nên mơ hồ. Trong mắt cô, đường phố bỗng biến thành một đường kẻ trắng. Trái tim Hứa Ly An cũng đang bay lên.
Tại đại sảnh của bệnh viện, Hứa An Ly xuyên qua đám đông, gấp gáp chạy, những người đang đi đằng trước đều lần lượt dẹp ra, đứng về một bên nhìn theo bóng cô mà thì thầm nói chuyện. Có người không kịp tránh đã suýt nữa bị đụng vào. Chẳng thể để ý được nhiều đến thế, trong đầu của Hứa An Ly chỉ có một suy nghĩ là phải nhanh chóng gặp được Đường Lý Dục, xem anh ấy thế nào rồi? Vẫn chứ hôn mê chưa tỉnh lại hay sao? Nếu như anh ấy tỉnh lại rồi, phát hiện bên cạnh mình chẳng có ai, thì chắc sẽ cô đơn lắm?
Cửa một căn phòng bị đẩy mạnh ra, Hứa An Ly nắm chặt lấy bàn tay của cô y tá mặc áo trắng, vội vàng hỏi điều gì đó. Cô y tá mặc áo trắng lắc lắc đầu, cô buông tay cô y tá ra, xông lên cầu thang lên tầng. Tiếp tục đi lên, cô lờ mờ cảm thấy mình đụng vào một người nào đó nhưng cũng chẳng kịp xin lỗi. Những người trong hành lang đều nhìn theo cô.
Chạy đến mức chẳng kịp thở, vẻ mặt nhợt nhạt. Suýt nữa ngã ở góc cầu thang. Hứa An Ly cuối cùng cũng lảo đảo ở trước căn phòng có dán số 502, cô dừng lại thở hổn hển.
Bỗng nhiên, cửa phòng bật mở, từ trong đi ra là một cô y tá trẻ tuổi.
“Bác sĩ.” Hứa An Ly vội vã xông tới.
“Có bệnh nhân nào tên là Đường Lý Dục nằm ở đây không?”
“Cô có quan hệ thế nào với bệnh nhân?”
“…” Hứa An Ly ngây người ra nhìn cô y tá, lầm bầm một tiếng, quan hệ gì? Đúng vậy, cô là gì của anh chứ? Cho dù là quan hệ gì với anh, cô đều muốn nhìn thấy anh, đều muốn biết tình hình của anh.
Thấy cô không nói gì, cô y tá bổ sung thêm một câu: “Là bạn gái anh ấy chứ gì? Anh ấy vẫn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, mong cô đừng làm phiền anh ấy.” Nói xong, cô y tá quay người bước đi.
Trong hành lang bệnh viện, ánh đèn điện chiếu lên trên bức tường hơi bẩn trông có vẻ hơi nhợt nhạt.
Hứa An Ly chỉ có thể đứng ngoài cửa, qua ô cửa kính nhìn Đường Lý Dục đang nằm trên giường bệnh, khắp người anh được cắm các loại ống, mắt nhắm, nằm im bất động, nét mặt trắng bệch, chụp máy thở, yên lặng nằm ở đó, không biết là đang ngủ hay là hôn mê.
Hứa An Ly trầm lặng đứng ngoài cửa, không động đậy nhìn vào người đang nằm trên giường, nhìn vào gương mặt trắng bệch của anh, nhìn vào đôi môi khô nứt nẻ của anh, nhìn vào dung mạo quen thuộc của anh…
Tim cô đập mạnh đầy hoảng loạn, hơi thở gấp gáp, thế giới dường như cũng trở nên đen tối vô thanh vậy. Lúc đó, Đường Lý Dục nằm im bất động trên giường, giống như một đứa trẻ vừa mới sinh ra, anh không biết một cái gì, không biết cô đã đến, đang đứng ở thế giới bên ngoài cách anh chỉ mấy bước chân chờ đợi anh tỉnh lại, không biết sự chờ đợi và tuyệt vọng đã sắp khiến cô sụp đổ.
Nếu như, Đường Lý Dục cứ thế mà ngủ, ngủ mãi mãi, anh sẽ không biết Hứa An Ly đã vì anh mà đau, đã vì anh mà khóc, đã vì anh mà cầu nguyện. Cứ coi như anh ấy tỉnh lại, nếu như trở thành người thực vật, thì sẽ phải làm thế nào? Bác sĩ không phủ nhận cái khả năng trở thành người thực vật! Anh vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, có nghĩa là bất chuyện gì đều có thể xảy ra!
Hứa An Ly cứ nhìn ngẩn ngơ như thế. Cuối cùng không kìm được đau xót và tuyệt vọng, cô thất thanh bật khóc.
Cô tưởng rằng, cô trao cái quý giá nhất của đời mình cho người đàn ông khác rồi, thì việc hạnh phúc hay không hạnh phúc của Đường Lý Dục đều không liên quan gì đến cô nữa. Nhưng…hình bóng của sự cô đơn in chiếu trên mặt đất. Khuôn mặt lo sợ và tiều tụy khiến Hứa An Ly bỗng chốc trở nên già nua đi nhiều.
A Phong, Căn Bậc Hai, Tần Ca đã lặng lẽ đứng phía sau Hứa An Ly. Từ cái biểu cảm mệt mỏi của họ có thể thấy, họ đã bao đêm không ngủ, ngồi túc trực trên chiếc ghế dài trong hành lang bệnh viện. Đặc biệt là A Phong và Căn Bậc Hai, tuy công việc không được tốt lắm, lại đang chuẩn bị thi ngiên cứu sinh, nhưng họ vẫn vứt bỏ tất cả công việc trong tay để đến với anh.
Tất cả mọi người đều cúi đầu buồn bã. Không biết nên an ủi Hứa An Ly như thế nào, Tần Ca chầm chậm bước tới, nắm lấy bờ vai đang không ngừng run lên vì quá đau buồn của cô. Có lẽ là quá bất lực, có lẽ là quá lo lắng, Hứa An Ly đã ngả vào lòng Tần Ca bật khóc.
Tần Ca ôm chặt lấy Hứa An Ly, cùng những ngón tay nhẹ nhàng lau sạch những giọt nước mắt trên mặt cô, không ngừng vuốt lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ bị sợ hãi quá mức vậy. Rất lâu sau, Hứa An Ly mới cầm được nước mắt: “Anh ấy liệu có…” Hứa An Ly đánh một cách bất lực vào vai Tần Ca với vẻ mặt buồn bã mà hỏi anh.
Liệu có chết không? Liệu có trở thành người thực vật không? Liệu có…Nước mắt trên mặt Hứa An Ly cứ tuôn ra mà không hề có một âm thanh nào phát ra. Những ngày này, ngoài nước mắt ra, vẫn là nước mắt, cứ như muốn để cho nước mắt cả đời chảy hết sạch vậy, muốn ngăn nhưng không ngăn lại được.
Tia nắng chậm rãi đi qua trước cửa sổ, hoàng hôn dần đến gần. Ánh sáng trong phòng cũng tối dần, in bóng họ trải dài trên mặt đất. Thời gian và ngày đêm cứ lặn