Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

Tuy nhiên, cũng không phải hoàn toàn giống như anh tưởng tượng, anh luôn cảm thấy cô gái đang đứng trước mặt mình cùng với quá khứ và nguyên nhân nằm trong bệnh viện của anh chắc chắn có liên quan mật thiết với nhau.
Kể từ khi Đường Lý Dục tỉnh lại, anh nhìn thấy cô luôn đối với anh sao mà nhẹ nhàng, sao mà chu đáo…giống như khi còn bé được mẹ bảo vệ vậy.
Ánh nắng từ bên ngoài của kính chiếu rọi vào, khiến trong phòng sáng rực lên.
Đôi môi Đường Lý Dục hơi nhợt nhạt, con ngươi màu hổ phách thất thần, nhưng anh dường như luôn dùng ánh mắt yêu cầu chứng thực để nhìn cô gái vừa dịu dàng vừa xinh đẹp trước mắt mình, dường như anh có điều gì muốn hỏi vậy.
“Tôi quen cô sao?”
Hứa An Ly đang cúi đầu lau tay cho anh bỗng ngây người ra. Cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn Đường Lý Dục.
“Sao tôi không tài nào nhớ ra cô là ai. Nói cho tôi biết, chúng ta có quen biết nhau không?”
“Không quen, em là y tá chuyên môn.” Hứa An Ly nói một cách nhanh chóng.
“Ồ! Cảm ơn.”
“Không có gì, là việc nên làm mà.”
“Nhưng tôi luôn cảm thấy cô có quen với tôi. Vì vậy có mới đối xử với tôi tốt như vậy, lẽ nào tôi nói, không phải là sự thật hay sao?”
“Không quen!”
“Cô gạt tôi, chúng ta quen nhau.”
“Vậy sao?”
“Ánh mắt cô cho tôi biết chúng ta không những quen nhau mà chúng ta có lẽ còn đã từng yêu nhau.”
“Ôi trời! Anh xem, khăn mặt còn chưa giặt đây này.”
Hứa An Ly mượn cớ giặt khăn mặt, nhanh chóng bê chậu nước rửa mặt rồi chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh. Cô không muốn anh nhìn thấy bộ dạng thất thần của cô. Bước vội vào nhà vệ sinh, để chậu rửa mặt xuống, cô cố gắng dùng tay đỡ ngực để cho nhịp tim đập bình thường trở lại.
Nếu như không có người vào, thì cô cũng không biết cô sẽ đứng sững người trong đó bao lâu.
Quá khứ, cô còn có quá khứ sao? Không có, cô đã sớm quên nó rồi.
Tần Ca vì tiếp tục đóng viện phí cho Đường Lý Dục mà đành phải vay công ty năm mươi nghìn tệ, một trăn nghìn tệ của anh đã tiêu hết sạch rồi. Việc trong phòng bệnh chủ yếu dựa vào Hứa An Ly. Tần Ca hễ có thời gian là lại tranh thủ chạy sô ở chỗ cũ để kiếm thêm ít tiền giúp Đường Lý Dục nhanh chóng bình phục sức khỏe. Cấp trên, đồng nghiệp của Đường Lý Dục cũng đến thăm anh và quyên góp cho anh được hai mươi nghìn tệ. Nhưng vấn đề tiền bạc vẫn hết sức khó khăn.
Sáng sớm hằng ngày, Tần Ca mang theo sự mệt mỏi toàn thân bước ra từ trong quán bar, bụng đói đến mức sôi ùng ục. Liên tục chạy sô đã khiến anh sức tàn lực kiệt, buồn ngủ và mệt mỏi. Do ăn ngủ không được tốt, nên anh đã gầy đi rất nhiều.
Lúc đó, Tần Ca đứng ở ngoài cửa phòng bệnh nhìn qua cửa kính. Anh thấy Hứa An Ly đang ngồi bên cạnh giường Đường Lý Dục, cô đã ngủ say rồi, người vẫn ngồi trên ghế, khuôn mặt nằm trên cánh tay lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Tần Ca nhắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Hứa An Ly, thần thái tiều tụy, khóe mắt anh từ từ bắt đầu đỏ lên. Bao nhiêu ngày ở bệnh viện như thế, cô cũgn gầy đi rất nhiều, nhìn như là thiếu dinh dưỡng vậy.
Thấm thoắt kỳ nghỉ đã sắp kết thúc. Trong kỳ nghỉ hè này, Hứa An Ly chưa từng được nghỉ ngơi, luôn sống trong mùi vị khó chịu trong phòng bệnh ở bệnh viện.
Nếu như, nếu như người nằm trên giường bệnh kia đổi lại là mình, thì cô ấy cũng sẽ chăm sóc mình như vậy sao? Tần Ca lắc lắc đầu, tại sao bỗng dưng lại hiện lên cái suy nghĩ như vậy chứ? Anh cảm thấy đúng là đang tự tìm phiền phức cho mình. Cô đã là của anh rồi, trong cơ thể cô mãi mãi có dấu vết của anh. Anh cũng đã là của cô…
Rất lâu sau, Tần Ca mới khẽ đẩy cửa phòng bệnh ra, cởi áo đang mặc trên người ra đắp lên người Hứa An Ly. Hứa An Ly đang ngủ say nên không hề biết gì. Tần Ca lấy tay vuốt nhẹ lên mái tóc dài rối bời của cô.
Trời đã sáng…
Đã không còn nhớ rõ ở bệnh viện bao nhiêu ngày rồi, đầu tóc vì chưa gội mà bết cục lại với nhau, rối bù và kết cứng. Quần áo bẩn, toàn thân đều là mùi mồ hôi, gió thổi khô rồi, mồ hôi mới lại xuất hiện, toàn thân đều là mùi khó chịu.
Hứa An Ly bước ra từ trong nhà vệ sinh ở hành lang, bưng một chậu nước bước vào phòng bệnh, đặt lên trên ghế, cô muốn rửa mặt cho Đường Lý Dục. Cổ tay anh cũng bị thương, phải băng băng gạc. Rất nhẹ nhàng, không dám mạnh tay, cô sợ rằng chỉ cần hơi mạnh tay sẽ làm anh đau.
“Đau không?” Giọng nói nhẹ như hoa.
“Ừm.” Ánh mắt ngoan ngoãn như một đứa trẻ: “Có em ở đây, anh không còn đau nữa.”
“Phải nghe lời bác sĩ, uống thuốc đúng giờ, kết hợp điều trị thì bệnh mới nhanh khỏi được.”
“Ừm, cảm ơn em.” Đường Lý Dục cười một cách ngây thơ và hạnh phúc giống như một đứa trẻ con: “Nếu cứ như thế này cả đời thì tốt biết mấy.”
“Anh đừng có mà tưởng bở! Em không phải bảo mẫu cả đời của anh đâu nhé.”
“Anh khỏe lại rồi thì sẽ làm bảo mẫu cho em.”
Ánh mắt của Đường Lý Dục chưa lúc nào rời khỏi khuôn mặt của Hứa An Ly, giống như nhìn một người lạ mặt vậy.
Đau đầu đến mức giống như sắp sửa nổ tung vậy, trong cơ thể, cảm giác nóng ran và lạnh ngắt đang đan xen lẫn nhau, anh rùng mình một cái. Trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng, nhiều người vây quanh giường