Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
về những gì đã hy sinh, anh sẽ sống thật tốt, hồi phục sức khỏe nhanh chóng để mang lại hạnh phúc cho em. Em đồng ý không?”
“Xin lỗi anh, em không đồng ý!” Hứa An Ly quay đầu lại, nói với thái độ rất kiên định.
Ánh nắng của buổi sớm mai từ ngoài cửa chiếu vào, trong phòng tràn đầy mùi vị của ánh nắng, cô không thể mở mắt ra nổi vì ánh nắng chói lòa. Tuy đang nhìn Đường Lý Dục nhưng trước mắt cô toàn những đốm màu vàng, chẳng nhìn rõ nữa.
Hứa An Ly nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Đường Lý Dục, đứng trước cửa sổ, quay lưng lại phía anh.
Thình thịch! Tiếng tim đập của anh phảng phất bên tai cô.
Cô dường như lại được trở lại với những ngày tháng trước đây. Nhưng cái suy nghĩ này vừa xuất hiện đã lập tức bị cô ngăn lại, thời gian đã qua đi bảy năm rồi. Trong bảy năm, tất cả đều đang thay đổi, cô đã mãi mãi bước ra khỏi mùa mưa của cuộc đời, bước ra khỏi tuổi mười bảy nhiều mơ mộng hão huyền của cô.
“Bạn gái anh tên là Thẩm Anh Xuân, là một cô gái xinh đẹp hơn em.” Hứa An Ly quay lưng về phía anh, nói từng câu từng câu một.
Tuy không nhìn thấy thái độ của anh, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt đen láy của Đường Lý Dục đang nhìn cô, mỉm cười, đôi mắt cong cong đẹp như hình trăng lưỡi liềm. Vẫn là nét dẹp hút hồn người như thế,
“Em nói dối!”
“Đó là sự thật.”
“Nếu như em không lừa anh, tại sao Thẩm Anh Xuân không đến thăm anh? Tại sao không chăm sóc anh giống như em đang chăm sóc anh? Vì thế, xin em đừng ở trước mặt anh mà bịa đặt ra một người hoàn toàn không có thật như thế. Nếu như em không phải là bạn gái của anh, tại sao lại đối xử với anh tốt như vậy? Lau vết thương cho anh một cách nhẹ nhàng như vậy? Nếu như em không phải là bạn gái anh, tại sao lại hi sinh cả một kỳ nghỉ để ở đây chăm sóc cho anh từng ly từng tí một như thế? Nếu như em không phải là bạn gái của anh, tại sao lại xót xa anh như vậy?”
Hứa An Ly từ từ quay người, ngoảnh đầu lại, sững người ra nhìn Đường Lý Dục. Trước mắt cô là đôi mắt có chút u sầu.
Anh hỏi rất đúng, Hứa An Ly quả thực đã làm tất cả những việc mà bạn gái anh nên làm, những gì cô đã làm thực sự còn chu đáo, tỉ mỉ hơn cả bạn gái. Tất cả những việc làm của cô, chỉ có bạn gái mới có tư cách làm. Sự lo lắng của cô, sự đau xót của cô, sự mệt mỏi của cô, sự suy sụp tiều tụy của cô, chỉ có một người con gái đang yêu tha thiết mới có thể hy sinh như thế.
Thế nhưng cô là bạn gái của Tần Ca!
“Em biết không, An Ly, mỗi ngày anh tỉnh dậy, người đầu tiên anh nhìn thấy là em, chỉ có thể là bạn gái mới có thể đối tốt với anh như thế.” Lúc nói những lời này, trong mắt anh có chút mơ màng và mờ mịt, “Bởi vì có em, anh mới có hy vọng và dũng khí để tiếp tục sống.”
Gió bên ngoài thổi tung rèm cửa, mang theo không khí tràn ngập mùi hương của mùa hạ.
Anh túm lấy mũi làm ra một bộ mặt xấu đáng yêu, tiếp tục nói: “Chúng ta chắc chắn từng rất yêu nhau nên em mới đối xử với anh tốt như vậy. An Ly, sau này anh phải yêu em như thế nào mới có thể yêu em nhiều như em yêu anh?”
“Không…chúng ta không thể…”
“An Ly, anh không muốn em bỏ rơi anh, cho dù chúng ta là gì của nhau, anh đều yêu em.” Đường Lý Dục dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Hứa An Ly.
“Em xin lỗi, từ trước tới giờ em chưa từng yêu anh, cũng dẽ không yêu anh.”
“Tại sao?”
“Bởi vì em đã là bạn gái của người khác rồi!”
“Nói dối, em yêu anh. Cứ coi như em là bạn gái của người khác, anh cũng sẽ khiến em phải yêu anh, em không được phép bỏ rơi anh. An Ly, em biết không? Anh chưa bao giờ thấy người con gái nào đối với anh lại dịu dàng như thế. Cứ coi như bây giờ em vẫn chưa chắc chắn yêu anh, anh cũng sẽ khiến em thích anh một chút ít. Đừng từ chối tình yêu của anh được không?”
Ngoài cửa phòng bệnh, ánh sáng màu vàng của ánh ban mai chiếu vào trong từng ô cửa sổ đang mở toang.
Trong hành lang dài của bệnh viện, bức tường trắng và yên tĩnh cũng được chiếu đầy bởi màu sáng của ánh nắng, một người đàn ông đang đứng lặng lẽ, nhìn không rõ thái độ, mặt anh hướng vào những người đang ở bên trong qua tấm của kính, không rời mắt khỏi họ.
“Nếu như em không phải là bạn gái anh, vậy thì bây giờ anh muốn em chính thức là bạn gái của anh, có được không?” Đường Lý Dục hồi hộp nhìn Hứa An Ly.
“Em không nói, chứng tỏ em đã đồng ý với anh rồi nhé. Được không em? An Ly, làm bạn gái anh nhé, coi như anh xin em đấy, nếu như em chưa từng yêu anh, vậy thì anh cầu xin em bắt đầu từ bây giờ hãy yêu anh, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em, thật đấy!”
Hứa An Ly hít thở sâu, không ngừng hít thở sâu. Trong phòng yên tĩnh đến không một tiếng động. Cô cảm thấy như sắp nghẹt thở, trước mắt là một đám sương trắng mờ mịt. Những nỗi đau xé nát cơ thể cô lại xuất hiện, đầu óc vỡ tung ra.
Cả đời ư? Nếu như anh hoàn toàn hồi phục lại trí nhớ. Liệu anh có còn nói với cô như vậy nữa không?
Hứa An Ly không muốn thảo luận vấn đề này với Đường Lý Dục nữa, cô muốn quay người bước đi, anh ấy là bệnh nhân, cô không coi những lời nói của bệnh nhân là thật, cũng sẽ không so đo anh đã nói gì với mình. Quay người lại, cô