Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.

ình thế này? Có phải là đau lắm không?”
“Ừm, đau chứ, vết sẹo to như thế, anh có cách làm cho nó không đau không?”
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy, nhẹ nhàng xoa xoa một chút. Chư hết, anh còn thổi, giống như hồi nhỏ, không cẩn thận để bị bỏng, mẹ sẽ dùng miệng thổi, vừa nói, bảo bối đừng sợ.
Chỗ cổ tay lướt qua sự an ủi ấm áp, rồi lại ra sức kiềm chế sự run rẩy của cánh tay. Hứa An Ly cố gắng rụt tay mình lại, nhưng Đường Lý Dục không chịu buông tay, cứ ra sức nắm chặt tay cô một cách dịu dáng như thế. Dường như nắm chặt như thế, thì vết sẹo khi đó sẽ không còn đau nữa.
Tuy đã là tháng chín rồi, nhưng ánh nắng vẫn tươi sáng. Lặng lẽ, anh và cô cùng nhau đi trên đường, dưới bóng râm nở đầy hoa.
Trong ánh mắt trong veo của Hứa An Ly, bỗng xuất hiện một mùi ướt ướt. Thản nhiên như không để nhẫn nhịn, giống như đang nói chuyện với người khác vậy, lạnh nhạt mà bình thường.
“Em và Hà Tiểu Khê đang đánh cầu lông trong ngõ, anh đi xe đạp, phi rất nhanh từ một con đường khác lao tới, em tránh không kịp, thế là cả người và xe đều đâm vào nhau, kết quả là trở thành như thế này.”
“Em có khóc không?”
“Anh tưởng rằng em yếu đuối thế sao? Chỉ có điều vẫn may, anh đã đưa em đến bệnh viện, chính vì vết sẹo này, em mới quen anh…”
“Sau đó, em đã thích anh, đúng không?” Đường Lý Dục cười ha ha nói.
“Nói bậy!”
“Không có, từ lúc đó anh chắc chắn là đã yêu em rồi! An Ly, em đừng lừa dối anh nữa được không?”
Nếu như có nước mắt, nhất định sẽ chỉ là nước mắt ở trong lòng, âm thầm lặng lẽ.
Hứa An Ly không trả lời Đường Lý Dục. Im lặng cũng là trả lời, nhưng là một cách trả lời khác.
Gió nhè nhẹ thổi tới. Bắt đầu từ khi quen nhau đến giờ, tất cả giống như một giấc mơ, một giấc mơ dài. Đã nghĩ rất nhiều rồi, nhưng cô cũgn không thể nào tưởng tượng ra tình huống như bây giờ. Hứa An Ly khẽ lặng người nhìn vào đôi mắt vẫn đang nhìn về phía cô, ánh nắng và phong cách đã phác họa lên khuôn mặt anh ấy càng thêm tuấn tú, làm mê lòng người. chỉ có điều cơ thể vẫn đang trong giai đoạn chưa được bình phục hẳn, vẫn còn hơi yếu nên nhìn nét mặt anh có vẻ hơi nhợt nhạt.
Mấy năm nay, cô và anh không thường xuyên ở bên nhau. Dù là ở trong cùng một trường, cùng một thành phố, nhưng mỗi lần cô ở bên anh, thì chắc chắn là lúc mà anh vừa trải qua đau khổ và chống chếnh. Đó là mối liên hệ duy nhất giữa anh và cô. Lúc anh vui vẻ và hạnh phúc, cô sẽ rời xa anh. Cô có thể vĩ đại đến cái mức độ này. Cô là thiên thần của anh sao?
Không! Không phải! Cô không phải là thiên thần của anh.
Vì thế, Hứa An Ly và Tần Ca đã cãi nhau một trận tơi bời, Tần Ca tức giận bỏ đi, cho nên cô bỗng cảm nhận được một nỗi đau sâu kín, đến từ một nơi rất xa trong số phận. Nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía đường phố xa xăm, những tòa nhà chọc trời, và cả những cây dạ hợp um tùm che lấp cả bầu trời. Trong không khí, đầy ắp mùi hương hoa ẩm ướt.
Lại một mùa hè nữa sắp trôi qua, Hứa An Ly không hề chú ý đến.
Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô đến trường đại học B đã được bốn năm rồi, tức là năm nay cô đã hai mươi hai tuổi. Từ một thiếu nữ hồn nhiên vô tư trở thành một cô gái dậy thì đầy đặn.
Nếu như không phải vì Đường Lý Dục xảy ra chuyện thì bây giờ cô đang ở Bắc Kinh rồi.
Hà Tiểu Khê đã đi Na Uy, thật là xa cách nghìn trùng.
Tối nay, trời vừa tối, đáng lẽ ra Đường Lý Dục muốn đi dạo trong trường, nhưng Hứa An Ly rất mệt, vừa nằm xuống giường, cô đã ngủ mất. Đường Lý Dục ngủ được một giấc thì tỉnh, anh thường xuyên mất ngủ như thế. Không ngủ được, hiếu kỳ quá nên anh muốn nhìn Hứa An Ly ngủ, cô ngủ rất ngon. Chắc là do thời gian này bận chăm sóc anh nên cô rất ít nghỉ ngơi, quá mệt nên mới vậy.
Bất kể việc to nhỏ, cô đều cư xử với anh rất dịu dàng, ấm áp. Anh giống như con của cô. Cô mỉm cười nhìn anh như vậy. Lúc anh nổi nóng cô vẫn dịu hiền như vậy, chưa từng thay đổi bao giờ, dường như cô chưa từng có chuyện buồn phiền vậy. Cô ở trước mặt anh, mãi mãi thuần khiết, trong sáng như thiên thần.
Lúc đó, Đường Lý Dục nghiêng người, một tay chống đầu, nhìn Hứa An Ly. Ánh đèn êm dịu, rèm cửa màu vàng cam, yên lặng như ở thiên đường, mơ một thiên đường tốt đẹp.
Hơi thở của cô tỏa ra khắp người anh, mang theo một mùi thơm đặc trưng của cô thể con gái, bao phủ khắp căn phòng. Chắc là nóng rồi, cánh tay vẫn ở ngoài chăn, trắng nõn như tơ, khiến ánh mắt anh có chút mơ màng.
Nhẹ nhàng, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, ấm áp và mềm mại.
Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng vằng vặc, trong đời người, ánh trăng sáng nhất có phải là đêm nay? Dù đã bị ngăn cách bởi rèm cửa, nhưng cũng có thể nhìn thấy ánh trăng chiếu vào, khiến tâm trạng con người trở nên đặc biệt tốt.
Ánh ngắm nhìn cô, nắm chặt bàn tay bé nhỏ của cô, giống như đang nắm ánh sáng duy nhất trong đời anh vậy, ấm áp và sáng rực.
Bất giác, anh cúi đầu xuống. Đôi môi cô căng mọng như trái dâu tây vừa hái xuống, còn anh như một đứa trẻ đang thèm ăn, nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, nhưng vẫn ít một ít một cúi xuống, cúi xuống…
Đúng lúc