Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

đó cửa từ từ mở ra…
Dục, em đã về rồi đây.






Gặp lại hạnh phúc đã qua…
Em tưởng rằng, em sẽ không bao giờ nhớ tới anh nữa. Sẽ không còn nhớ tới tất cả những điều có liên quan đến anh. Em tưởng rằng em có thể dùng cách đi Mỹ để quên hẳn anh đi. Anh cũng biết rồi đấy, John là một người tài giỏi hơn rất nhiều những người cùng trang lứa. Em đã đồng ý với anh ấy, sẽ yêu thương anh ấy.
Giữa mùa hè, New York.
Thời gian men theo ven ngày và đêm chậm rãi giao thoa với nhau. Phía đông của địa cầu là ban ngày, phía tây chính là ban đêm. Ban đêm của New York thì đang là ban ngày của đại học B. Thẩm Anh Xuân vẫn chưa quen với sự chênh lệch múi giờ, thích ngủ vào ban ngày, thức dậy vào abn đêm. Đã thành thói quen rồi.
Vẫn chưa đến công ty hoạt động tiền tệ để báo cáo, mẹ muốn cô nghỉ ngơi thư giãn một thời gian, nhân tiện làm quen luôn với môi trường mới ở New York, sau đó mới đi làm.
Thẩm Anh Xuân khoan khoái nhận lời John, nhưng đợi đến khi anh lái xe đến nhà, cô đột nhiên quyết định không đi nữa.
John đứng trước mặt Thẩm Anh Xuân, nhún vai, liên tục chớp chớp đôi mắt màu xanh, rồi nói: “Elva, anh thật sự khiến em ghét đến thế sao?”
“…”
“Elva, sao em không trả lời? Em không trả lời, chứng tỏ em rất ghét anh.”
“Thôi được, em sẽ đi với anh.”
“Elva, em đồng ý rồi nhé?”
John dùng cái cách hưng phấn của Mỹ để hét lên, sau đó anh ôm lấy Thẩm Anh Xuân, hôn lên mặt cô.
Mẹ đứng bên cạnh nói lấy lòng, John là một thanh niên có tiềm năng, mới hai mươi lăm tuổi mà công việc kinh doanh đã có tiếng tăm. Mẹ còn dùng câu của Tam Mao đã từng nói, nếu như không yêu anh ấy, thì ngay cả triệu phú cũng không lấy, nếu yêu anh ấy, thì tỷ phú cũng lấy. Thẩm Anh Xâun cũng nhận ra hàm ý trong những lời nói của mẹ, cái anh chàng Đường Lý Dục đùa bỡn phong hoa tuyết nguyệt trên giấy đó, nhiều nhất cũng chỉ là triệu phú, còn John mới thực sự là tỷ phú.
Tổng giám đốc công ty thương mại Hoàn Mỹ trong nước- ngài Charley- liên tục gọi điện cho Thẩm Anh Xuân, nói nếu như cô đồng ý, có thể không cần về nước mà trực tiếp nhận chức phụ trách tại trụ sở chính của công ty ở Mỹ. Mức lương lên tới hàng triệu nhân dân tệ một năm.
Thẩm Anh Xuân biết, sở dĩ công ty Hoàn Mỹ đưa ra cho cô đãi ngộ hậu hĩnh như vậy, chủ yếu là nhận thấy sức ảnh hưởng của bố cô ở Mỹ và các đối tác làm ăn của mẹ cô. Nếu như cô chọn công ty Hoàn Mỹ thì sẽ mang lại cho họ nhiều cơ hội làm ăn. Mẹ muốn cô vào làm cho công ty hoạt động tiền tệ để có thể phát triển bản thân, gia nhập vào xã hội thượng lưu ở nước Mỹ.
Sự thúc giục của Charley. Sự quả quyết của mẹ. Thông báo chính thức của ngân hàng. Sự im lặng của Đường Lý Dục. Sự theo đuổi mãnh liệt của John. Sự đằng đẵng đợi chờ, tất cả đều khiến Thẩm Anh Xuân lòng dạ rối bời.
Máy tính luôn mở, hai tư giờ cứ để như thế.
Click vào file nhật ký. Kể từ khi trở lại New York đến giờ, mỗi khi tâm trạng không vui, Thẩm Anh Xuân đều viết lung tung trong file này. Viết xong, tâm trạng cô sẽ thấy tốt hơn. Hôm nay, bất giác Thẩm Anh Xuân lại click vào file này. Đã rất nhiều trang rồi, có đến mấy chục nghìn từ rồi, nếu như đưa lên mạng, chắc chắn sẽ lấy đi không ít nước mắt của các bạn đọc.
Khóe mắt hơi ươn ướt, ánh mắt mơ hồ, chữ trên màn hình bắt đầu như đàn kiến bò, bó đến mức khiến trái tim Thẩm Anh Xuân loạn lên như tê dại. Đó chính là những tâm trạng của cô đã ghi lại kể từ khi cô rời xa Trung Quốc trở về nước Mỹ. Cho dù khoa học kĩ thuật có phát triển đến đâu, con người đều cần những thứ ấm áp và điểm dừng chân của tâm hồn. Những chữ đó ấm áp mà chân thực, mang đến cho cô niềm vui của ký ức và thời gian. Đó là những lời được viết cho Đường Lý Dục.
Trang nào cũng vậy. Thẩm Anh Xuân ngây người ra một lúc. Ba tháng nay, nó dường như đã trở thành một thói quen. Lúc viết, cô không phải là đang đối diện với cuốn nhật ký, mà là đối diện với người muốn nói chuyện. Viết về tâm trạng khi cô rời xa ngôi nhà nhỏ ở Thanh Đảo, viết về sự cô đơn một mình nơi đất Mỹ, viết về nỗi nhớ không có lý do của cô.
Thẩm Anh Xuân vào đại một trang, rồi đọc.
- Lúc buồn, thường đi ra quảng trường thời đại của New York, nằm dài trên thảm cỏ mềm mại ngắm nhìn những đàn chim bồ câu bay lên rồi đậu xuống, dường như lại được trở về với trường đại học B. Những cây xanh không biết gọi tên là gì đã trở thành những cây dạ hợp um tùm trong trường, nhuộm xanh cả một vùng trời. Chỉ có điều, hai người đã từng nằm trên thảm cỏ để ngắm hoa dạ hợp, giờ đã biến thành một người, mãi mãi chỉ còn lại một mình mình thôi. Mình luôn coi bầu trời của New York là đại học B của thành phố Thanh Đảo. Mình đang nghĩ, mình thực sự chẳng kịp vẫy tay chào đã vội vã rời xa đại học B, rời xa một rặng cây dạ hợp u buồn và bãi biển mà chúng ta đã từng thường xuyên phơi nắng ở đó, rời xa nụ cười làm mê đắm hồn người và cái nhìn sâu sắc.
Đường Lý Dục, hoa dạ hợp của đại học B chắc là đã nở rực rỡ và yêu kiều như những chú phượng hoàng cõi Niết bàn. Gió thổi tới, những