Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.
>“Em vốn chưa hề quên anh ta!”
“Phải vậy!”
“Em căn bản vẫn yêu anh ta!”
“Đúng thế!”
“Em luôn coi anh là người thay thế!”
“Phải! anh còn muốn hỏi gì nữa, em đều thẳng thắn trả lời anh!”
Tần Ca cố gắng kìm nén sự phẫn nộ trong lòng mình, nhưng khi nói ra thành lời thì vẫn giận dữ đùng đùng như thế, anh không muốn cãi nhau với Hứa An Ly. Cô đã là của anh, cô đã từng trao cho anh. Nhưng cũng chính bởi vì cô đã là của anh rồi, nên hỏa khí của anh mới lớn như vậy.
Hóa ra, đàn ông không vĩ đại như phái nữ tưởng tượng. Họ cũng có lúc chống chếnh, cũng có lúc mềm yếu, cũng ghen tuông, cũng có đố kỵ. Hứa An Ly đã xem nhẹ khi Tần Ca là nam giới, hay là bạn trai của cô…
Hứa An Ly ngơ ngác nhìn Tần Ca. Sao anh ấy lại có thể nói mình như vậy? Sao anh ấy lại có thể nhìn nhận mình như vậy? Quả đúng là một sự giễu cợt với cô!
“Tùy anh nghĩ thế nào cũng được, anh cho rằng em thích anh ấy cũng được, tình cũ khó quên cũng được. Anh chẳng phải rất muốn nghe thấy câu này hay sao? Anh chẳng phải muốn nhìn thấy em và anh ấy ở bên nhau hay sao? Được, vậy để em nói cho anh biết, em vẫn chưa quên anh ấy, em vẫn còn yêu anh ấy! Em luôn tìm cơ hội để tiếp cận anh ấy, cho dù bằng cách nào, lần này anh đã hài lòng chưa?”
Tần Ca nhìn Hứa An Ly như nhìn một người xa lạ vậy. Tất cả những lời muốn nói đều bị nghẹn ứ lại ở cổ họng, trong lòng dấy lên một nỗi buồn vô tận, ánh sáng trong mắt nhìn cô một cách sâu sắc đã dần mờ tối xuống. Sự nhạt nhẽo của cô ấy, sự giễu cợt của cô ấy, sự tàn nhẫn của cô ấy, sự lạnh nạht của cô ấy…Cho dù anh có cố gắng nỗ lực đến đâu, thì cô cũng không thể nào yêu anh giống như yêu Đường Lý Dục được. Trong khoảnh khắc ấy, tâm trạng buồn bã trong đáy lòng Tần Ca không ngừng được dâng lên…
Ánh nắng sau buổi trưa đã bị đám mây trôi đi, vô vàn những điều đen tối dần hiện ra, che lấp tất cả những thái độ biểu cảm. Những đắng cay chua xót không thốt lên được thành lời cứ từ từ dâng lên trong lòng. Anh không nói gì, quay người biến mất từ trong phòng của Hứa An Ly.
Bóng dáng cô đơn, từng bước, từng bước, rời khỏi phòng, rời khỏi cô.
Anh nghĩ, cứ cho rằng trong giờ khắc này anh biến mất ngay trên thế giới này, cô vẫn sẽ không yêu anh…
Hồi phục trí nhớ
Một tháng sau, Đường Lý Dục được xuất viện và trở về nhà.
Thực tế vẫn là thực tế, không thể cóp một chút ưu ái nào. Dù gì, ba người đàn ông này cũng cần phải sinh tồn. Tần Ca một mình trở về Bắc Kinh. A Phong và Căn Bậc Hai cũng bắt đầu trở về cuộc sống bình thường. Bác sĩ nói, sức khỏe của Đường Lý Dục hồi phục rất tốt, để tiết kiệm chi phí, có thể xuất viện, trở về nhà tiếp tục điều trị. Đường Lý Dục trở về căn nhà nơi mà anh và Thẩm Anh Xuân thuê để sống cùng nhau, trở về với môi trường cuộc sống quen thuộc sẽ có ích cho việc phục hồi trí nhớ của anh.
Nhiệm vụ chăm sóc Đường Lý Dục lại được đè nặng lên vai của Hứa An Ly.
Hứa An Ly từ bỏ thực tập, từ bỏ trở về Bắc Kinh, mỗi ngày đều không ngừng qua nhà Đường Lý Dục, mua cơm cho anh, giặt quần áo, để anh uống thuốc đúng giờ, giúp anh nói chuyện để hồi phục chức năng ngôn ngữ và trí nhớ. Có lúc, đột nhiên anh đau đầu dữ dội, khiến Hứa An Ly lo sợ đến mức không biết phải làm thế nào, chỉ còn cách vội vàng đưa anh đến bệnh viện. Bác sĩ nói, hiện tượng này sẽ luôn tồn tại, cho đến khi ký ức của anh ấy hoàn toàn hồi phục, khi ấy hiện tượng đau đầu mới dần dần biến mất. Điều này cần sự kết hợp điều trị của thuốc, tâm trạng và ngôn ngữ. Không được để anh ấy tức giận, không thể để anh ấy bị kích động.
Một vệt đen, một vệt trắng. Bỗng trở nên mơ hồ…
Tai nạn? Tiếng phanh xe kêu chói tai, tiếng kêu ầm ầm…
Anh chạy trong sự hoảng loạn, nếu cô ấy không ở lại vì anh ta, dù chỉ là nhìn một cái, chính là vì một cái nhìn này…anh mới trở thành như bây giờ, phải vậy không?
Tai nạn…
Đường Lý Dục mặt mày trắng bệch, đôi môi động đậy, chậm rãi nhắc lại hai từ này.
“Anh thực sự là vì người con gái có tên là Thẩm Anh Xuân đó sao?”
“Ừm.”
“Vậy thì, chắc chắn là cô ấy không còn yêu anh nữa.” Đường Lý Dục thất vọng nhìn Hứa An Ly.
“Chị ấy rất yêu anh.”
“Nhưng bây giờ cô ấy nhất định là đã thích người khác rồi, đúng không?”
Ánh mắt Hứa An Ly nhìn về phía xa xăm, cô không biết nên trả lời anh như thế nào.
Khi thời tiết đẹp, Hứa An Ly thường dẫn anh đi dạo trong sân trường rợp đầy hoa bồ kết tây nở, vừa đi dạo, vừa kể cho anh nghe những chuyện trước kia họ ở bên nhau. Bác sĩ nói như thế sẽ có lợi cho việc phục hồi trí nhớ của anh ấy, cái này gọi là phương pháp kích thích trí nhớ. Anh ngoan ngoãn nghe cô kể, thỉnh thoảng lại thêm vào một câu: “Chắc lúc đấy anh hay bắt nạt em lắm phải không?” Đường Lý Dục hơi nhoẻn miệng cười.
“Có một chút. Anh nhìn đi, đây chính là kiệt tác của anh đấy.”
Hứa An Ly đưa tay trái ra, trên cô tay có một vết sẹo nhỏ.
“Hả? Không phải đấy chứ…” Đường Lý Dục nhìn vào vết sẹo, mặt đầy kinh ngạc, rồi lại nhìn Hứa An Ly: “Sao anh lại làm cho em thương tích đầy m