Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
đồ, thì anh đã trở thành người đàn ông có thương hiệu rồi.”
“Đợi cho anh trở thành Bill Gates rồi, anh sẽ mua hai chiếc, mặc một chiếc, còn vứt đi một chiếc.”
Khi quay người bước ra, đi qua một cửa hàng bán sôcôla. Còn nhớ anh đã từng nói với cô, giá như anh có thể sinh ra ở Mỹ thì tốt biết mấy, nơi đó là quê hương của sôcôla. Đúng vậy, người Mỹ đều thích ăn sôcôla, giống như trẻ con Trung Quốc thích ăn kẹo từ bé vậy, thật là hạnh phúc. Bao nhiêu là hãng sôcôla. Mùi vị khác nhau, cô chọn từng loại một, cho đến khi túi xách tay đã đời mới thôi. Đồ trên tay càng ngày càng nhiều, đều là những thứ anh thích.
Trở về đến nhà, mẹ cô giật thót người: “Mua nhiều đồ vậy, con đang đi cứu trợ cho dân tị nạn đấy à?”
“Bạn học nhiều, người này một ít, người kia một ít là hết ngay, chẳng lẽ đi về tay không, ngại lắm!”
Sau đó, cô cho tất cả đồ vào trong va li, đã không thể đóng thêm được nữa, nhưng cô vẫn có đóng, suýt chút nữa làm hỏng cả va li.
Cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh, tâm trạng cô cũng đã trấn tĩnh lại nhiều. Khoảng năm giờ ba mươi phút chiều, trên đường phố của thành phố đảo, taxi nối đuôi nhau đi. Cảnh vật trên đường vẫn quen thuộc như thế. Dưới vòm trời của thành phố này, Thẩm Anh Xuân đã từng sống sáu năm. Nơi đây có tuổi trẻ của cô, có tình yêu của cô, có hơi thở của cô, có niềm vui và cả nỗi đau của cô. Vì vậy, cô không phải là khách qua đường của nó, cô cảm giác như mình đang trở về nhà.
Sau ba tháng, Thẩm Anh Xuân lại trở về thành phố Thanh Đảo. Giống như là đã xa cách cả một thế kỷ vật, cô đứng trên một con đường nhỏ trước cửa nhà, rẽ về phía tay phải chính là cửa phía nam của đại học B. Ban đầu, họ quyết định thuê nhà ở đây, bởi vì ở đó có quá nhiều thứ liên quan đến ký ức của mình. Vừa qua thời gian của bữa tối, những sinh viên vừa đùa nghịch, vừa nói cười bước ra khỏi cổng trường, đi ngang qua người cô. Khi Thẩm Anh Xuân đang đứng ngây người ra, có một người đàn ông bước tới, nhìn qua hành lý bên cạnh cô, hỏi cô một cách thân thiện rằng có phải là sinh viên mới tới nhập trường, chưa quen đường của trường, thì anh ta có thể giúp đỡ.
Cảm ơn, Thẩm Anh Xuân cũng lễ phép như vậy để trả lời và mỉm cười hiền từ. Nhưng nụ cười đó biến mất rất nhanh chóng. Sống ngoài xã hội ba năm, cô cảm thấy dường như mình đã già dặn hơn rất nhiều.
Cho đến khi ánh trăng nhô lên, ánh trăng sáng như vậy là cô thích nhất, cũng là vô vàn những đêm ngọt ngào nhất trong cuộc đời cô. Có anh, có hơi thở của anh, có tất cả của anh. Anh đã trở thành một phần của cơ thể cô. Cô cũng đã là của anh.
Nhìn cảnh vật quen thuộc, trái tim Thẩm Anh Xuân bỗng trở nên mềm mại, bây giờ mới cảm thấy bốn năm của cuộc sống sinh viên là quá ngắn ngủi, khiến người ta lưu luyến, giống như qua đi rồi mới biết nó đẹp đẽ. Lúc hoàng hôn, người đi lại trên con phố nhỏ cũng đông dần lên. Một đôi nam nữ trẻ tuổi, chắc là đang yêu, gần gũi thân mật nhau trước mặt bao nhiêu người. Cô gái nắm tay người con trai, hai người vai kề vai, sao mà giống mình trong quá khứ vậy.
Đêm dần sâu thêm, cô kéo chiếc va li đi về phía nhà mình. Cô muốn cho anh một sự bất ngờ, không biết lúc này anh đang làm gì trong nhà, đang lên mạng hay là đang xem ti vi. Kỳ nghỉ này Từ Di đã về quê vì mẹ bị ốm, vì thế cô ấy sẽ trở lại muộn hơn một ngày. Còn nửa năm nữa là cô ấy tốt nghiệp nghiên cứu sinh.
Đường Lý Dục, em đã về rồi…Thẩm Anh Xuân xách hành lý, khe khẽ bước lên tầng ba, nhanh tay mở khóa, đẩy cửa phòng ra. Ngôi nhà quen thuộc của cô. Mùi hương mà cô thích.
Đèn trong phòng đang sáng.
Mũi ra sức hít vào, đều là mùi hương của anh, mùi của hơi thở anh, mùi của tóc anh, mùi của tình yêu. Mùi vị như vậy, đã từng làm cô say mê và ngây ngất…
Đột nhiên, thế giới tĩnh lặng vô thanh. Rất lâu, rất lâu. Thời gian như đông cứng lại vậy, trái tim đang đập của Thẩm Anh Xuân dường như bất chợt ngừng đập, trước mắt là một màu đen tối, lạnh toát đến tận xương cốt, chết đứng. Đầu óc trống rỗng, không có tư duy, thì chẳng phải là chết rồi hay sao?
Thẩm Anh Xuân đang sững người ra nhìn cảnh đang quấn vào nhau, anh đang ôm cô ấy trong lòng, anh cúi mặt xuống, hôn say đắm vào cằm, rồi môi cô. Cô phát ra những tiếng kêu rên rỉ đầy hạnh phúc và ngọt ngào.
Nụ cười đó, nụ hôn đó, sự ngọt ngào đó của họ trong mắt Thẩm Anh Xuân rạng rỡ như mặt trời bị xé toạt vậy, nó đang bay lượn một cách trắng trợn trước mặt cô. Tất cả tưởng tượng đều mất đi đôi cánh lãng mạn, tất cả suy nghĩ đều không có mùi vị ngọt ngào. Anh vẫn cao to lừng lững như thế, anh vẫn có những nét đậm chất đàn ông, ánh mắt sáng như sao vậy.
Thẩm Anh Xuân nhìn người mà cô yêu và người anh yêu, không phải không biết, chỉ là đến khi sự việc nó xảy ra rồi mới chợt tỉnh ngộ.
Thẩm Anh Xuân đứng ở cửa, mơ màng giống như là vừa nằm mơ một giấc mơ dài, rất lạnh. Suy nghĩ loạn lạc khiến cô không biết phải như thế nào, nhưng tính cách của cô cho cô biết, cho dù bây giờ có sụp đổ, cô cũng sẽ không ngã gục trước mặt họ.
Cô cố gắng kiềm chế sự run rẩy và lạnh toát trên cơ thể mình, cố gắng kiềm c