Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

èm quan tâm đến lời cảnh báo của cô.
“Đến lúc này rồi mà cô vẫn còn giả bộ thuần khiết. Ơn Chúa, tôi luôn cho rằng cô là thiên sứ, nhưng không ngờ trong lòng cô lại cay độc đến vậy. Tôi nói cho cô biết, anh ta là của cô, như vậy, cô có thể yêu anh ta một cách quang minh chính đại, ở bên anh ta không cần phải lén lút hẹn hò, sợ tôi bắt gặp!”
Hóa ra…
Thẩm Anh Xuân lớn tiếng khiến cho những người ở phòng bên cạnh cũng lén lút mở cửa xem.
“Em không hiểu chị nói gì?”
“Cô không hiểu? Được, vậy thì giờ tôi sẽ nói cho cô biết!” Một cách nhanh chóng, Thẩm Anh Xuân đưa tay nắm lấy cằm của Hứa An Ly, tiếp đến là một cái bạt tai nhanh như tia chớp.
Bốp!
Âm thanh đủ lớn để có thể làm rung chuyển cả tòa nhà. Tất cả mọi người đều kinh hoàng, mồm há hốc ồ lên một tiếng kinh ngạc. Họ chưa bao giờ nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mà lại hành xử như vậy.
“Đánh người! Đánh nhau rồi!” Có người đi trên hành lang hét lên.
Sau tiếng tát, Thẩm Anh Xuân kéo Hứa An Ly lại, nhìn mọi người hù dọa: “Các người thấy rồi đấy, đây là số phận của kẻ thứ ba! Kẻ thứ ba!” Nói xong, kìm nén đến đỉnh điểm, cô ta đẩy mạnh khiến Hứa An Ly va vào tường đến bang một tiếng rồi bật trở lại, va vào người Chu Lệ Diệp.
Mọi người trong ký túc đều bị bất ngờ, những người đứng ở hành lang ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên. Đợi cho họ lấy lại bình tĩnh sau một hồi kinh ngạc, Thẩm Anh Xuân đã bỏ đi.
Bóng đêm đã được trả lại sự yên tĩnh vốn có của nó.






Em nợ anh một nụ hôn
Mười mấy phút sau, Hứa An Ly cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi mở mắt, người vẫn nép vào lòng Tần Ca. Tại sao mỗi lần bản thân đau khổ, cần có sự an ủi thì anh ấy đều ở bên cô? Tại sao mỗi một lần bản thân cô xui xẻo thì đều có anh ấy vỗ về? Tại sao đều là anh ấy…
Buổi tối hôm nay, có thể hình dung là vui buồn lẫn lộn. Khác với Hứa An Ly chỉ toàn đau khổ và xui xẻo, Lý Vĩ Bằng lại vui mừng hớn hở! Trở về ký túc xá, anh ta lập tức tuyên bố với tất cả anh em trong phòng rằng Thẩm Anh Xuân yêu anh ta, và chỉ cần cố gắng hết sức, tận tâm tận lực, anh ta chắc chắn sẽ giành được trái tim nàng. Đám anh em trong ký túc xá không hiểu Lý Vĩ Bằng đang nói luyên thuyên điều gì, không biết đầu óc anh ta có vấn đề gì không.
Các người không tin phải không, vậy ta sẽ lấy vật chứng ra cho các người xem. Lý Vĩ Bằng lôi từ trong túi xách ra những bộ quần áo hàng hiệu, chủ yếu là hàng CK, có cả áo phông, áo khoác, quần bò, áo sơ mi. Ai cũng biết là chỉ có những kẻ nhiều tiền lắm của mới có thể mua được những bộ quần áo hàng hiệu quốc tế đắt tiền này. Mọi người lúc này đều mắt tròn mắt dẹt! Lý Vĩ Bằng đứng trước mặt anh em trong phòng, thử từng bộ quần áo lên người. Chiếc áo phông màu vàng nhạt rất phù hợp với những chàng trai có nước da trắng, còn Lý Vĩ Bằng thì lại hơi ngăm đen cho nên mặc chiếc áo đó vào chỉ khiến anh ta thêm đen hơn, không khác gì là dân châu Phi cả. Người anh ta thì gầy mà cái áo thì lại quá rộng.
Tiếp đến là quần bò. Mọi người ôm bụng cười ngặt nghẻo. Rõ ràng đó là một chiếc quần, nhưng khi anh ta mặc vào, nhìn nó như một chiếc váy rộng, quần váy thì đúng hơn.
“Ha ha ha!” Cả phòng phá lên cười.
“Nếu vợ anh ly dị anh thì sao?” Một đồng chí nằm trên giường đột ngột phát ngôn ra câu nói cắt đứt bầu không khí đang hưng phấn trong phòng.
“Cô ấy… Cô ấy có thể sao? Cô ấy có thể từ bỏ một người như tôi sao?”
“Anh không phải đang trong mộng đấy chứ?”
“Không cần ăn nho mà cũng chua ngoa thế, rộng lượng hơn một chút có tốt hơn không?”
Đêm nay, Lý Vĩ Bằng vui sướng đến độ không ngủ được.
Sang đến ngày thứ hai, Lý Vĩ Bằng mặc bộ quần áo hàng hiệu lên lớp. Anh ta không sợ ánh mắt người khác chê cười, chỉ sợ người khác không nhìn ra được đồ anh ta mặc trên người toàn là hàng hiệu, sợ người ta nhìn ra rồi nhưng không hỏi anh ta đây là hiệu gì, ai tặng anh ta. Nếu có người hỏi như vậy, anh ta có thể ngẩng cao đầu mà trả lời rằng đây toàn là đồ mà vợ anh ta mua cho.
“Vợ anh?”
“Sao lại có người thiếu hiểu biết thế nhỉ? Vợ của tôi mà anh cũng không biết sao? Chính là Thẩm Anh Xuân đó.”
“Hả? là thật hay giả đấy?”
“Tôi dối anh chắc! Vợ sao có thể tùy tiện mà nhận được? Anh nói vợ anh là một cô giáo, vợ anh là một cô nào đó trong lớp, liệu anh có dám chịu trách nhiệm trước pháp luật về điều đó không, hiểu chưa hả?”
Thẩm Anh Xuân là vợ của Lý Vĩ Bằng. “Ha ha…” Mọi người lại cười phá lên.
Má bên trái của Hứa An Ly sưng đỏ lên và hằn rõ năm vết ngón tay. Chu Lệ Diệp không kiềm chế nổi cơn giận, muốn làm cho ra nhẽ vụ này. Mặc dù mọi người đều đặt ra nghi vấn cho miếng băng gạc trên má Hứa An Ly, nhưng không ai lên tiếng. Mấy ngày nay, dù là trên lớp, hay ở nhà ăn, Chu Lệ Diệp đều bên cạnh Hứa An Ly. Cô tuyên bố với tất cả mọi người trong ký túc xá rằng: Nếu như có ai đó cả gan dám đối xử với Hứa An Ly như thế nữa thì sẽ biết tay cô! Cô sẽ không để cho những kẻ bạo lực như thế được yên! Thế giới này phải có chính nghĩa! Chúng ta quyết đấu tranh đến cùng để loại bỏ những ph


XtGem Forum catalog