Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

ết bao nhiêu, thật có lỗi với cái dạ dày!
Từ Di chẳng quan tâm gì đến đôi mắt của Thẩm Anh Xuân. Cô bùi ngùi, hóa ra cảm giác thất tình lại thật tuyệt.
Cô ta vừa ăn vừa lắc cánh tay của Thẩm Anh Xuân nói: “Rời bỏ anh ta, về sống với em.”
Thẩm Anh Xuân cười đến nỗi sắp phun cả cơm ra ngoài.
“Sống với em? Chị trả tiền? Em được đấy!” Đồ xấu xa.
Ngày thứ hai.
Thẩm Anh Xuân và Từ Di nổi hứng đi Bách hóa Dương Quang. Mỗi người mua một bộ quần áo. Từ Di vừa thử trang phục, vừa tự nhủ có tiền thích thật, ai đó hãy nhanh chóng chuyển nhượng Jonh ở Mỹ cho cô đi. Cô có vẻ ghen tỵ, tình nguyện được đi tìm John.
“John thích phụ nữ có bộ ngực lớn. Ngực em đâu có to?”
“Em có thể có bộ ngực lớn như thế!”
“Em còn phải chuẩn bị sinh cho anh ta một đứa con, anh ta thích trẻ con.”
“Đó không phải là ngôi nhà hạnh phúc, mà là trẻ con đầy nhà.”
“Sinh thì sinh, anh ta có thể nuôi, thì em có thể sinh.”
“Được! Bây giờ chị sẽ gọi điện cho anh ta, nói với anh ta đưa em sang Mỹ.”
“Ha ha ha… Chị mà không gọi, Thẩm Anh Xuân, em sẽ ghét chị.”
Ngày thứ ba.
Thẩm Anh Xuân và Từ Di đến nhà sách, mua rất nhiều tiểu thuyết tình yêu, đĩa phim, trong đó có Titanic, Sắc giới, toàn phim bom tấn quốc tế, không thể không xem. Trong những bộ phim ấy có khá nhiều cảnh trần trụi. Mỗi khi xem đến những cảnh này, Từ Di không nhắm mắt thì cũng đỏ hết mặt lên. Nhìn trộm sang Thẩm Anh Xuân, nét mặt cô vẫn không thay đổi, say sưa hứng thú. Đúng là người đã “từng trải”, thái độ quả có khác.
“Này, yêu và làm tình có giống nhau không?” Từ Di xem đến cảnh nóng, áp vào tai của Thẩm Anh Xuân nói nhỏ.
“Trẻ con không nên!”
“Đừng nghĩ rằng em không biết…”
“Vậy thì em nói cho chị biết, yêu thì cứ yêu, vì sao lại phải làm?”
Ha ha ha…
Ngày thứ tư.
Thẩm Anh Xuân hỏi Từ Di hôm nay sẽ đi đâu.
“Đi đâu ư? Chỉ cần có tiền, sẽ có nhiều nơi để đi mà. Chị sợ lãng phí tiền của chị à? Em nói cho chị biết, khi chị tiêu tiền vì ông xã của chị, mặt không biến sắc, tim không nhảy nhót, quần áo có đắt tiền mất cũng dám mua, chưa nói đến em là bạn tốt của chị, vừa mới tiêu có hai tệ đã xót ruột rồi.”
Nhưng người ta… Câu nói còn lại mắc kẹt trong cổ họng, vì mặt của Thẩm Anh Xuân đã nổi lên một đám mây đen. Hóa ra là điều gì đáng nói thì hãy nói, không đáng nói thì không nên nói. Vào những lúc như vậy, hai từ “ông xã” không bao giờ được nhắc tới!
“Được, vì không muốn bị chị ghét, em sẽ im miệng, làm người câm.”
Ngày thứ năm.
Ngày thứ sáu.
Ngày thứ bảy.
Thẩm Anh Xuân nằm bất động trên giường, không có ý muốn dậy. Từ Di nói họ vẫn chưa đi biển. Mới có bảy ngày chị đã không còn muốn chơi với em nữa rồi, chán chết đi được.
“Được, được được! Chơi với em! Chơi với em mãi mãi, được chứ.”
Giọng nói pha chút ngao ngán.
Từ Di thở dài một tiếng. Tình yêu là một thứ gây sát thương không nhẹ, nhưng con người luôn tình nguyện để mình bị thương.
Hôm đó là chủ nhật, bãi biển rất đông người, trăm mối chằng chịt, vàng rực rỡ. Ánh sáng mặt trời từ trên đầu dội xuống những đường nét tinh tế rõ ràng mang theo hơi lạnh. Gió biển nhẹ nhàng thổi bay mái tóc dài trước trán và chiếc váy màu trắng của Thẩm Anh Xuân.
Xa xa, vài chiếc thuyền cứ đi đi lại lại, phát ra những tiếng còi hơi khàn khàn. Những con mòng biển đang mổ thức ăn, không ngừng bay lên rồi lại sà xuống. Có bọn trẻ đang chơi trò vợ chông trên bãi biển, vang vọng lại tiếng cười đầy vui sướng. Nhảy sóng, bơi, nô đùa mệt rồi, Từ Di nằm xoài trên bãi cát tắm nắng.
“Anh Xuân.” Từ Di muốn gọi cô nhìn một con cá con vừa bị sóng cuốn vào, chông trong vũng cát trông thật đáng thương. Đợi mãi, Thẩm Anh Xuân cũng chẳng thèm bắt lời, cô quay đầu nhìn đi. Thẩm Anh Xuân không nói một lời, lặng lẽ nhìn mặt biển phía trước, ngẩn ngơ. Làm sao cô có thể nghe thấy được tiếng gọi của Từ Di được?
Cô ấy, nhớ anh ta rồi sao?
“Này!” Từ Di lại gọi to một lần nữa.
Thẩm Anh Xuân giật mình, ngơ ngác quay đầu lại.
“Em biết, em chỉ thay thế được mấy hôm rồi sẽ phải quay lại thời đại của bóng đèn thôi. Sớm biết như vậy, bây giờ em sẽ gọi điện cho anh ta.” Nói xong, cô liền rút điện thoại ra.
Mới bắt đầu bấm số, Thẩm Anh Xuân đã kéo tay Từ Di.
“Rõ ràng là nhớ người ta…”
“Đáng ghét, chị có nói là chị nhớ anh ta không?”
“Đúng đúng! Là chị không nhớ anh ta, là em nhớ anh ta, được chưa?”
“Không cho em nhớ.” Thẩm Anh Xuân gõ vào thái dương của Từ Di.
“Được, em không nhớ, để lại cho một mình chị nhớ, không khéo, ông xã của chị cũng đang nhớ chị như vậy. Em sẽ ngồi xem xem bọn chị ai làm lành trước.”
“Chắc chắn không phải là chị!”
“Vậy thì là anh ta!”
“Ha ha…”
Lúc này, Thẩm Anh Xuân mới biết, hóa ra chẳng qua cô chỉ muốn hờn dỗi với anh một lần, mà hờn dỗi cũng là một phương thức bày tỏ tình yêu. Vậy còn Đường Lý Dục, anh có hờn dỗi như cô không?
Tình yêu cũng cần phải có gió mưa. Tình yêu mà không có gió mưa, chỉ có ngọt ngào, thì làm sao biết được nó ngọt như thế nào chứ?
Giống như lúc này, nếu như không có bảy ngày xa nhau, nếu không p