Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
nên, anh phải không ngừng hôn em, khi em già rồi, khi em và người đàn ông của em bên nhau, em sẽ nhớ đến lúc anh hôn em, em sẽ thấy hạnh phúc làm sao.”
Nói xong, anh lại một lần nữa không màng tất cả và hôn Hứa An Ly. Không! Là cắn chặt lấy môi cô.
“Cho dù em không yêu anh, mãi mãi không yêu anh, nhưng em nợ anh rất nhiều nụ hôn, em biết không? Sẽ có một ngày, em phải trả anh.”
“Lấy gì trả anh? Tiền a?”
“Không! Là hôn. Nợ một trả một trăm.”
“Xấu xa, nợ một trả một, coi như là lãi, anh cũng quá xấu bụng rồi đấy, còn cao hơn cả hàng có lợi nhuận cao, thật chẳng khác nào giết người.”
Hứa An Ly dùng tay đấm vào ngực Tần Ca. Lúc này, anh là Hoàng Thế Nhân, cô là Dương bạch Lao.[1'>
[1'> Hai nhân vật chính trong một bộ phim cách mạng Bạch Mao Nữ của Trung Quốc. Hoàng Thế Nhân và Dương bạch Lao là hai nhà oan gia. Hoàng Thế Nhân là địa chủ, Dương bạch Lao là bần nông. Dương Bạch Lao nợ lương thực của Hoàng Thế Nhân. Hoàng Thế Nhân sau này muốn cướp con gái của Dương Bạch Lao là Hỷ Nhi, đã ra tay đánh chết Dương Bạch Lao.
“Đúng là muốn giết em!”
Cô nợ anh rất nhiều nụ hôn, lấy một trả một trăm. Cô trả nổi không? Nếu dùng nụ hôn để trả lại nụ hôn, anh và cô sẽ không còn gì rằng buộc nữa. Thế nhưng nụ hôn, cái thứ này giống như cỏ hoang, lửa càng cháy thì nó càng phát triển mạnh hơn! Diệt cỏ trừ rễ, có thể trừ được không?
Em hận anh
Cô ấy là một người con gái dễ thỏa mãn, dễ vui, dễ buồn, và thuần khiết. Cô ấy như một nàng thiên sứ đáng yêu. Đáng tiếc là trái tim của Đường Lý Dục đã bị người con gái khác cướp đi mất rồi. Anh muốn rũ bỏ hình bóng cô trong trái tim, muốn xa rời hình bóng thiên sứ mà anh ta yêu quý ngày nào, để rồi nhận ra rằng, tất cả là vô ích…
Sự kiện Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân chia tay nhau trở thành tin tức nóng hổi loan đi khắp trường
Những cô nàng phòng 302 trong ký túc xá cũng không bỏ qua cơ hội buôn dưa lê. Duy chỉ có Hứa An Ly là không có bất kỳ động tĩnh gì, còn trong lòng cô nghĩ gì thì không ai biết được. Đúng là ý trời, giờ đây Đường Lý Dục đang phải chịu sự trừng phạt của ông trời vì những gì mình gây ra. Anh ta nên biết điều đó, bao nhiêu ngọt ngào mà anh ta được hưởng thì giờ đây sẽ thay thế bằng bấy nhiêu đau khổ!
Hứa An Ly cũng không cảm thấy vui mừng vì điều đó. Mấy ngày nay, đã có quá nhiều chuyện xảy ra khiến cho đầu óc cô lúc nào cũng không yên, cả đêm không ngủ được. Vì thế mà cơ thể cô cũng gầy đi phần nào. Từ sáng sớm tinh mơ, Hứa An Ly đã đi đến “Vũ Lâm Cốc” phía sau sân vận động. Sau khi tập thể dục xong, cô tìm một tảng đá ngồi nghỉ ngơi . Cô cúi đầu nhìn xuống cuốn sách đặt trên đầu gối của mình, bất chợt tự dưng đỏ mặt, giống như bị ai đó phát hiện ra bí mật của mình vậy. Cô vô tình đưa tay chạm lên môi… Thấy nóng ran.
Hứa An Ly vẫn mở tròn mắt nhìn Đường Lý Dục mà không nói được lời nào. Nếu như là trước đây, cô sẽ vui mừng hớn hở khi bất ngờ gặp được anh ta, nhưng bây giờ thì cảm xúc đó đã không còn nữa. Cô thậm chí còn chả có cảm giác gì, và cũng chả biết nói gì.
Gió nhè nhẹ thổi qua, lá cây rơi xào xạc, càng làm cho tâm trạng của cô thêm phần bất an. Giữa hai người giờ đây đã có một khoảng cách rõ ràng.
“Này! Chuột Mickey, chúng mình lâu lắm không gặp nhau rồi, em vẫn ổn chứ?”
Giọng nói của Đường Lý Dục có chút gì đó hơi gượng gạo, nhưng cái khí chất của người con trai đang tuổi thanh xuân thì vẫn còn đó. Lời nói như gió thoảng qua tai, Hứa An Ly chỉ coi anh ta là người xa lạ có chút quen quen.
Đúng vậy! Đúng là lâu rồi không gặp. Từ sau cái lần gặp nhau ở quán bia đó, bọn họ không còn gặp lại nhau lần nào nữa.
Đường Lý Dục rõ rằng cảm nhận được sự lạnh nhạt từ Hứa An Ly, cô dường như đã biến thành người con gái khác, một người xa lạ bí ẩn, người mà anh ta quen biết trước đây đã trở thành một cô gái khiến anh thấy tò mò và muốn khám phá.
Đường Lý Dục nghĩ trong lòng, thời gian quả là vị thầy thuốc tài ba vĩ đại, có thể khiến một cô gái quá bình thường nhìn là hiểu trở thành một người khiến anh ta chẳng thể nào biết được suy nghĩ. Anh ta cảm thấy trong lòng có chút bối rối.
“Xin hãy gọi em là Hứa An Ly.” Hóa ra vẫn là một cô bé con, ngay cả cái giọng khi tức giận cũng chẳng có gì thay đổi. Vẫn cái giọng điệu như cũ. Trước đây cô để tóc ngắn, giờ tóc đã dài đến ngang vai, ra dáng thiếu nữ rồi chứ không còn là cô bé nhắng nhít ngày nào nữa. Cái thuật ngữ người lạ có chút quen đem đến cho Đường Lý Dục cái cảm giác xa cách không mong muốn.
“Hứa An Ly, chào em, anh là Đường Lý Dục.”
Đường Lý Dục định chọc cười Hứa An Ly. Nhưng anh cũng không ngờ rằng nói câu đó ra xong anh cũng không cười nổi, trái lại càng khiến cho không khí lúc đó thêm nhạt nhẽo. Đường Lý Dục muốn đưa tay ra vén mấy sợi tóc mái đang chấm xuống mắt của Hứa An Ly, nhưng khi thấy cô khẽ lắc đầu, anh đành rút tay lại.
Anh im lặng một hồi lâu. Cô cũng không có phản ứng gì.
Gặp nhau như thế này, thậm chí là khoảng cách quá gần với Đường Lý Dục như thế này, mặ