Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
hai người gặp nhau lần đầu tiên, tuy lần đó đã khiến cô mang bầu, nhưng Lâm Vĩnh Khang nói đã có rồi thì dù có cuồng nhiệt đến thế nào cũng không thể cùng lúc mang thai lần thứ hai được. Vì vậy, hãy thật sự thả lỏng mà vui thả cửa, tranh thủ thời gian ở bên nhau.
Lâm Vĩnh Khang nói như vậy, Lâm Nhã Nam cũng thấy có lý, chẳng cần phải nơm nớp lo sợ nữa. Lần đầu tiên với Lâm Nhã Nam cô cảm thấy hơi đau, dần dần, cũng cảm nhận được sự khoái lạc và ngọt ngào được lấp đầy từ sự thô lỗ của anh. Có lẽ từ sau lần đó, anh đã ở trong cô, trong thế giới cô đơn này, cô sẽ không còn là người cô đơn nữa. Cô cứ cố chấp mà nhận định như vậy.
Thể xác gắn liền đến mức không hề có một kẽ hở để có thể tách rời nhau có phải cũng đồng nghĩa với việc linh hồn của hai người cũng gắn liền với nhau không tách rời như thế? Và có phải cũng đồng nghĩa với việc linh hồn của hai người từ đó mà trở thành một người?
Lâm Nhã Nam luôn cho là như vậy, cho nên cô vui mừng hớn hở đi tìm người cô yêu thương nhất, cô muốn tận hưởng cái cảm xúc mạnh mẽ và sự ngọt ngào mà anh mang lại cho cô, tận hưởng tình yêu của anh, để bù lại cho nỗi khổ nhớ nhung chỉ hiện lên trong tưởng tượng mà cô đã từng chịu đựng.
Đến cơ quan anh, vừa hay vào thời gian làm việc của buổi chiều, cô nhận được thông báo Lâm Vĩnh Khang đã xin nghỉ việc.
Xin nghỉ việc? Lâm Nhã Nam cứ tưởng rằng người đàn bà trung niên đó đang nói đùa với cô nên cũng không cho là thật, cô nói cô là bạn gái của anh ta. Người đàn bà trung niên đẩy đẩy cặp mắt kính trên mũi, ngắm nhìn cô như đang quan sát một người ngoài hành tinh, sau đó hỏi một câu: “Anh ấy ở nước Anh vẫn chưa gặp cô sao?”
Lâm Nhã Nam lúc ấy cũng chẳng hiểu bà ta đang nói gì. Một tuần trước, hai người chat với nhau trên QQ vẫn còn rất quấn quýt, tương tư, yêu nhau sâu đậm. Nếu như anh ấy xin nghỉ việc, thì người đầu tiên anh thông báo phải là cô, họ yêu nhau thắm thiết đến vậy mà. Tưởng rằng người đàn bà trung niên ấy nghe nhầm, Lâm Nhã Nam hỏi lại: “Cháu là bạn gái của anh Lâm Vĩnh Khang, cháu đến tìm anh ấy, cô có thể cho cháu biết anh ấy bây giờ đang ở đâu không ạ?”
“Chẳng phải tôi đã nói cho cô là anh ấy đi Anh rồi hay sao?”
Lần này, Lâm Nhã Nam khẳng định người đàn bà đó không phải đang nói đùa với mình.
“Đi Anh?”
“Anh ấy xin nghỉ việc cả nửa năm nay rồi?”
“Xin nghỉ việc?” Không phải là nghi hoặc, mà là hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Cô lẩm bẩm: “Sao có thể thế được? Không lẽ anh ấy cũng muốn cho mình một sự bất ngờ thú vị nên đã chuẩn bị hết tất cả mọi thứ, chỉ đợi một cuộc điện thoại là sẽ đưa mình sang Anh, đó cũng không phải là chuyện không thể xảy ra!”
“Cô là bạn gái của anh ấy khi còn du học bên Anh sao? Sao thế, anh ấy chưa tìm cô à?”
“Anh ấy có bạn gái ở nước Anh?”
“Vậy cô không phải là bạn gái bên Anh của anh ấy, thế cô là bạn gái ở đâu của anh ấy?”
Người đàn bà trung niên ấy biết là mình đã nói lỡ lời nên mặc kệ Lâm Nhã Nam, chỉ chú tâm vào đọc báo, làm ra vẻ lạnh lùng không muốn quan tâm nhiều đến chuyện riêng của người khác vậy.
Lần này, Lâm Nhã Nam không phải là hét mà là khóc rống lên. Trong văn phòng còn có nhiều người khác, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô. Không thể nào! Sao anh ta lại có thể có bạn gái được? Tiếng khóc bỗng dưng tắt lịm, cô đưa tay lên lay lay cánh tay người đàn bà trung niên: “Cháu mới là bạn gái của anh ấy.”
Người đàn bà lúc trưa tỏ vẻ chẳng lấy gì làm lạ, nhưng cũng nửa tin nửa ngờ nhìn cô, lắc lắc đầu rồi tự nói một câu: “Thật chẳng hiểu nổi tuổi trẻ chúng mày bây giờ suy nghĩ và hành động thế nào!”
Mọi người kinh ngạc há hốc mồm.
“Anh ấy sao lại đi Anh chứ? Tại sao lại đi Anh? Là để tránh mặt cháu sao?”
Lâm Nhã Nam không biết lấy đâu ra nhiều câu hỏi đến thế, cô phải hỏi đến ngọn đến ngành, không hỏi đến đầu đến đũa thì biết làm thế nào? Người đàn bà trung niên nhìn cô có vẻ không phải là loại con gái phong trần ngoài xã hội nên tiết lộ cho cô một số điều, Lâm Vĩnh Khang ở cơ quan là giám đốc tài vụ, tham ô một khoản công quỹ, bị phát hiện. Anh ta đã trả lại hết tiền cho cơ quan không thiếu một xu, cơ quan cũng không truy cứu trách nhiệm hình sự nữa, chỉ khai trừ anh ta thôi. Bạn gái anh ta ở bên Anh, nên anh ta đã ra nước ngoài rồi.
Lâm Nhã Nam còn có thể nói gì được nữa chứ?
Cô đã bị Lâm Vĩnh Khang đùa cợt. Lúc đi, những người trong ký túc xá đều chúc phúc cho cô, còn hy vọng bạn trai cô ở Bắc Kinh sẽ tìm cho một chỗ để vào được công ty lớn. Bây giờ thì tốt rồi, chính mình bị rơi vào cảnh cơm không no áo không ấm thì không nói, còn bị lừa gạt tình cảm. Trái tim cô như muốn chết lặng. Cô không biết mình đã xuống tầng dưới như thế nào, đầu óc trống rỗng.
Lúc đi Bắc Kinh, cô chỉ mang theo một ít tiền đi đường. Mẹ muốn gửi tiền cho cô, nhưng cô đã từ chối, nói là chỉ cần đủ tiền đi Bắc Kinh là được, cô còn bảo mẹ để tiền lại. Dù sao, bốn năm nay cô đều tiêu tiền của mẹ, trong lòng cũng thấy ngại. Bây giờ tìm được một người bạn trai vừa đẹp trai vừa có khả năng kiếm tiền, bất luận là đối với mẹ hay đối với bản