Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

như nụ cười trong mắt cô.
Hứa An Ly đứng dưới ánh nắng vàng rực rỡ, ánh nắng kéo hình dáng cô đến mức cô độc lạ thường.
Vẫn đứng yên bên bãi biễn sau buổi trưa, vẫn nhìn theo hình bóng của Thẩm Anh Xuân, nước mắt tràn trề. Cô rất muốn chạy theo, nói với cô ta: Thẩm Anh Xuân! Tôi coi cô như bạn bè, tôi không muốn bán rẻ một tình yêu đẹp, tôi tình nguyện nhìn thấy hai người yêu nhau trong hạnh phúc. Cho dù một mình tôi ngồi ở một góc nào đó lặng lẽ gặm nhấm vết thương, tôi cũng sẽ thật lòng chúc phúc cho cô, chúc phúc cho hai người.
Cô có tin không? Liệu cô có tin không?…






Nỗi đau anh dành cho em, em biết đi đâu để trả cho anh đây?
Mặc dù là lần đầu tiên làm nhân tình của người ta, nhưng cô cũng đã nhìn thấy kết cục của rất nhiều cô gái trẻ đẹp làm nhân tình của người ta rồi. Vì vậy, cho dù thế nào, cô cũng phải tự mình đi tìm việc.
Thời tiết nóng dần lên, trong trường, đã tràn đầy màu xanh bích của mùa hạ, hoa dạ hợp mỗi năm lại một lần nở rộ khắp các ngóc ngách trong trường, những chú chim khách đang tíu tít một cách thảnh thơi với nhau trên cành cây, kiếm mồi xây tổ, bầu trời luôn là một màu xanh ngắt mênh mông bát ngát. Khi mới nhập học, cô còn tưởng rằng thời gian bốn năm dài đằng đẵng không biết sẽ qua đi như thế nào. Còn bây giờ, khi nghĩ lại, cô thấy thời gian qua đi nhanh như một cái chớp mắt vậy.
Tuổi xuân là cái chớp mắt của đời người, đời người là cái chớp mắt trong chớp mắt của tháng năm, năm tháng là minh chứng không thể chối cãi của lịch sử.
Trong chớp mắt, Hứa An Ly cũng sắp bắt đầu cuộc sống của sinh viên năm thứ hai. Còn những sinh viên năm thứ tư sắp tốt nghiệp đều đang bận rộn đến nhếch nhác khốn khổ vì công việc, vì suy nghĩ lựa chọn nên đi thành phố nào lập nghiệp. Nộp hàng trăm bộ hồ sơ xin việc mà vẫn biệt tăm biệt tích, những sinh viên tốt nghiệp tìm công việc giống như đàn dê thả trên thảm cỏ của cao nguyên, đông đúc đến ngột ngạt. Theo thống kê của bộ giáo dục, mỗi năm có đến mấy triệu sinh viên ra trường. Mà trong số đó, gần như có đến một nửa là không tìm được việc, cũng có nghĩa rằng nhiều người trong số đó phải thất nghiệp.
Từ Di tiếp tục theo học nghiên cứu sinh ở trường là chuyện gần như chắc chắn.Vậy thì, học tiến sĩ chắc chắn sẽ đi Bắc Kinh, cho nên nhân cơ hội này, cô cũng phải củng cố tình cảm với Lâm Nhã Nam.
Buổi tối, mọi người tập hợp để đi đến quán ăn nhỏ trước cổng trường liên hoan một bữa. Trước đây, họ cũng hay đến quán ăn này, gần như mỗi tuần một lần. Cũng chính quán ăn này đã tu luyện tửu lượng của bốn cô gái bọn họ, mỗi người đều có thể uống hai chai. Lâm Nhã Nam phải đi Bắc Kinh, trong ký túc cô xếp hạng nhỏ nhất. Bây giờ, cô ấy đi xa nhất, mọi người cũng không tránh khỏi nhớ cô, nhưng chủ yếu là dặn dò và chúc phúc cho cô.
Thẩm Anh Xuân cảnh cáo Lâm Nhã Nam rằng, dù chơi có vui đến đâu cũng không được để xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ban đầu, mọi người còn chưa hiểu, sau đó mới chợt hiểu ra và cười một tiếng.
Mặt Lâm Nhã Nam đỏ lên, rồi cũng hiểu ra và bắt đầu trả đũa lại Thẩm Anh Xuân. Kẻ thường xuyên đi ven sông, làm sao mà tránh được có lúc ướt giày. Cô nói bóng gió rằng, Lâm Nhã Nam cô đã từng ướt giầy một lần, sẽ không ướt thêm lần nữa. Về điểm này, Thẩm Anh Xuân cũng không có kinh nghiệm, mọi lần đều là “biến nguy thành an” nhưng có điều hằng tháng vào những ngày đó, nếu như không thấy “dấu hiệu” thì cũng thấy nơm nớp lo sợ. Nhưng khi sự việc qua đi, họ sẽ lại quên ngay.
Lâm Nhã Nam rất vui vì được Thẩm Anh Xuân, Từ Di, Dương Như Tuyết đưa ra xe để đi Bắc Kinh, hy vọng cả sự nghiệp và tình yêu của cô đều thành công.
Từ Di vừa đi nộp hồ sơ xin việc, vừa chuẩn bị cho việc thi nghiên cứu sinh. Cô không phải thực sự muốn đi xin việc, mà là muốn xem xem sự cạnh tranh của các nhân tài quyết liệt như thế nào. Mẹ cô đặt mục tiêu cho cô là học đến sau tiến sĩ. Tuy bố mẹ cô không phải là giàu có gì, nhưng bao nhiêu năm nay, họ cũng sống một cách có tính toán kỹ lưỡng, cũng tiết kiệm được không ít tiền, đủ để cho Từ Di đi học nghiên cứu sinh và tiến sĩ. Vì thế cô cũng yên tâm ôn tập để thi. Còn về tình yêu, cô đã dự định không nghiêm chỉnh tuân thủ theo lời hứa với bố mẹ cô nữa, gần đây cũng đang liếc mắt đưa tình với một anh chàng khác lớp cũng đang chuẩn bị thi nghiên cứu sinh như cô. Những việc như thế này, lúc xảy ra thì giống như động đất vậy, chẳng báo trước mà đến một cách đột ngột, đúng kiểu tình yêu sét đánh.
Lâm Nhã Nam tối hôm đó lên xe đi Bắc Kinh, cô chưa vội gọi điện trước cho Lâm Vĩnh Khang, muốn cho anh một sự bất ngờ, tạo ra một buổi gặp lãng mạn, lần gặp mặt này cách lần trước đã gần một năm rồi. Những người đang yêu, một ngày xa nhau như cách ba thu, một năm không biết nên có bao nhiêu cái xuân thu? Nỗi khổ của sự nhớ nhung này cũng chỉ có một mình Lâm Nhã Nam mới có thể hiểu hết được. Trên đường đi, Lâm Nhã Nam luôn tưởng tượng ra khi cô bỗng xuất hiện trước mặt Lâm Vĩnh Khang, anh ấy sẽ bất ngờ đến thế nào.
Giống như khi


Polaroid