Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
m chìm trong sự đau khổ của biệt ly.
“Sao trùng hợp vậy?” Đường Lý Dục chạy lại cười và nói.
“Ban đầu anh còn tưởng là nhìn nhầm người nữa chứ, cô nói thêm: “À! Em đến để tiễn Tần Ca.”
“Thật sao? Không lừa anh đấy chứ?”
“Em lừa anh làm gì?”
“Thằng cha này được đấy, có vợ là quên hết anh em. Về cũng chẳng báo một câu.” Đường Lý Dục trách móc nói.
“Gì cơ?” Sau mấy giây im lặng, Hứa An Ly nói: “Tháng sau em đi Bắc Kinh.”
“Có về nữa không?”
À! Dự định là như vậy, Tần Ca đã đi đi về về ba năm nay rồi, em muốn cho anh ấy một cái gật đầu đồng ý.
Một lúc lâu, Đường Lý Dục không nói gì, lặng lẽ đi về phía trước. Bất giác, họ đã đi vòng qua quảng trường phía trước, bước lên bãi gỗ được dựng lên men theo ven biển. Tuy đã là đêm tối, nhưng ven biển vẫn có rất nhiều người, có những du khách ở nơi khác đến, cũng có những cư dân bản địa. Biển trong ánh đèn nhiều màu sắc trông giống như sự lung linh kì ảo của bong bóng dưới ánh nắng mặt trời.
Không thể ngờ lại được gặp anh ở đây.
Những năm tháng tuổi trẻ trước đây, Hứa An Ly đã từng trên một lần tưởng tượng ra cảnh gặp nhau ngẫu nhiên không hề có ý định trước giữa cô và Đường Lý Dục, cảnh tượng lãng mạn như thế, sự bất ngờ thú vị không hẹn mà gặp như thế! Còn bây giờ, khi cô gặp anh ở đây, cô đã là bạn gái của người khác rồi. Cuộc đời chính là sự thay đổi một cách sơ suất như thế, tình yêu luôn xảy ra trong cái bi và cái hỷ. Cuộc đời của cô và anh sẽ không còn có sự gặp nhau ngẫu nhiên nữa. Họ là hai đường thẳng song song, tự chạy theo quỹ đạo của mình, không ngừng vươn ra phía trước, cho dù có gặp phải trở ngại, khó khăn thì cũng không thể có điểm giao nhau. Hứa An Ly đã không còn đau lòng nữa, mà chỉ có một chút nuối tiếc, cũng có rất nhiều điều đợi để hỏi anh được chôn vùi sâu trong tận đáy lòng. Bởi vì anh đã sắp trở thành chồng của người khác rồi.
Cô sẽ mỉm cười chúc phúc cho anh.
Tối nay bầu trời cũng đang làm duyên, những ngôi sao trên bầu trời xanh kia đang lấp lánh tỏa sáng như những con mắt sáng, ánh trăng cũng trong veo như nước vậy. Gió đêm mang theo hơi nước biển, khiến cho màn đêm của đầu hạ không quá nóng, cảm giác hơi ẩm ẩm.
Phần lớn thời gian đều là im lặng.
“Bọn anh sắp kết hôn rồi chứ?” Rất lâu sau, Hứa An Ly phá tan sự im lặng, nhẹ nhàng hỏi anh.
“À! Kết hôn chắc là chuyện sau khi bọn anh mua được nhà và công việc ổn định.”
“Đến lúc ấy đừng quên cho em ăn kẹo mừng của anh chị đấy nhé.”
“Tất nhiên là không quên rồi, anh hy vọng em và Tần Ca sẽ làm phù dâu phù rể cho bọn anh.”
“Thật không?”
“Anh còn sợ em và Tần Ca không đồng ý ấy chứ.”
“Được, thế thì cứ quyết định thế đi, Đường Lý Dục, anh không được hối hận đâu đấy nhé.”
“An Ly! Thấy em hạnh phúc, thấy anh ấy thật lòng yêu em, trái tim anh cũng được an ủi một chút.”
Hứa An Ly thu lại ánh nhìn đang hướng về phía mặt biển, quay đầu sang nhìn Đường Lý Dục.
Trong mắt cô, mặt anh tuy chỉ có những đường nét phác qua của một bên, nhưng vẫn đẹp, nét đẹp tuấn tú như vậy có thể làm rung động trái tim của bất kì cô gái nào. Cô nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc.
Không có đau thương làm sao biết ngọt ngào?
“Anh không cần phải áy náy vì em. Có thể gặp được anh, em rất vui. Cho dù, chúng ta đều đã có người mà mình yêu, cũng có rất nhiều ký ức có thể nhớ đến, làm phong phú thêm cho tuổi xuân mỏng manh của chúng ta.”
“Cảm ơn em, An Ly.”
Ai nói tình yêu là ưu đãi lẫn nhau? Hy sinh cũng là một chuyện rất vui vẻ đấy chứ.
Cứ thế nói chuyện, bất giác đã đi đến trường rồi. Sân trường vẫn là cái sân trường đó, ánh trăng vẫn là ánh trăng của trước đây, nhưng họ đã không còn là những thanh niên ngờ nghệch nữa. Hoa nở rồi lại tàn, cỏ xanh rồi lại vàng úa. Ngay cả hình dáng bên ngoài của họ cũng khác trước nhiều.
Còn thành phố vẫn đèn hoa rực rỡ, gió đêm nhẹ nhàng thổi, lá cây bay xào xạc, ánh trăng vẫn chiếu sáng lung linh. Bỗng có tiếng hát của bài hát tình ca đầy thương cảm truyền đến.
Một người ban đầu không quan tâm
Và một người không hiểu chuyện của thời niên thiếu
Tình duyên trong bụi trần
Chỉ bởi số phận đó đã gắn kết với nhau
Nghĩ là sự sai lầm của con người trên thế gian
Hoặc là nhân quả được truyền từ kiếp trước
Tất cả của đời người
Cũng không luyến tiếc được sự giao thoa của âm dương trong khoảnh khắc ấy
Đến thì dễ
Đi thì khó
…
Là ca khúc Bụi bay của T