Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
”
Đường Lý Dục tức giận đẩy cửa bước ra ngoài.
Thẩm Anh Xuân tất nhiên là muốn Đường Lý Dục cùng nhau đi sang Mỹ, đó là bến đỗ tốt nhất của họ và là kết cục hay nhất.
Nhưng Đường Lý Dục không muốn. Không! Anh đã từng muốn, muốn đi để thi thố tài năng một chút với bọn Mỹ kiêu ngạo, thể hiện cái sự hiên ngang của bậc trượng phu, sự tài giỏi của đàn ông Trung Quốc. Nhưng khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp này, suy nghĩ của anh dường như thay đổi rất lớn, tại sao lại phải đi Mỹ? Không đi Mỹ thì sẽ không mở mày mở mặt được hay sao? Còn nữa, nếu như anh thật sự đi Mỹ, để lại một mình mẹ ở trong nước, anh sẽ không yên tâm. Sức khỏe của mẹ không tốt, những năm trước, bà có cơ hội để đi bước nữa, nhưng lại sợ bố dượng đối xử với con trai không tốt, người cũng già đi nhiều, lại không muốn tìm thêm bạn đời, bà chỉ muốn con trai kết hôn, rồi dọn đến sống chung.
Rất nhiều vấn đề thực tế khiến cho tư duy của Đường Lý Dục thay đổi. Đợt này lại luôn cãi nhau với Thẩm Anh Xuân, chính anh cũng không hiểu vì sao lại cãi nhau, cứ mở miệng ra, là đã thấy hỏa khí rất lớn giữa hai người. Sau mỗi lần cãi vã anh lại vô cùng hối hận. Anh không muốn biến cuộc sống của hai người trở nên khói lửa ngút trời như thế. Vì vậy, thời gian này, anh rất ít khi vừa tan sở là về nhà ngay, anh thà làm thêm giờ còn hơn là về nhà sớm. Rất phiền. Hôm trước, có một người bạn làm cùng ngành ở Bắc Kinh đến công tác, Đường Lý Dục luôn đi cùng bạn, đó cũng được coi như là một sự giải thoát nhất thời. Tối mai, người bạn làm cùng ngành sẽ trở về Bắc Kinh, Đường Lý Dục đã mua vé cho anh ta, phải đến bến xe đưa tiễn.
Còn nhớ lúc mới vào công ty thực tập, một buổi trưa có một nữ đồng nghiệp nói với Đường Lý Dục rằng thực tế cuộc sống là viên thuốc dập tắt tình yêu. Đường Lý Dục đã từng dùng hàng đống lý lẽ để phản pháo lại chị ta. Nhưng bây giờ anh đã thấu hiểu lời nói chân thực của chị ấy.
Khi còn trẻ, anh đã ngờ nghệch cho rằng tình yêu chỉ là chuyện của hai người, không liên quan gì đến chuyện tiền bạc, môi trường, bối cảnh gia đình, cho rằng tình yêu là sự đồng điệu và thơm ngát của tâm hồn. Sau khi lớn lên mới biết, hoàn toàn không phải như vậy.
***
Tần Ca tối thứ hai mới rời khỏi trường trở vế Bắc Kinh, Hứa An Ly đành lặng lẽ tiễn anh ra ga tàu.
Còi tàu kêu dài, tàu sắp khởi hành.
“Tần Ca.” Cảm giác thân quen lại một lần nữa trong sâu thẳm trái tim Hứa An Ly ngóc đầu dậy, vẫn chưa rời xa mà nỗi nhớ đã bắt đầu khởi hành.
“Hứa An Ly.” Tiếng nói vọng lại từ xa, anh tưởng rằng anh không bao giờ được nhìn thấy cô nữa. Tần Ca ra sức đẩy cửa sổ ra, Hứa An Ly chạy theo về phía anh.
“Em.” Hứa An Ly đứng ở trước cửa sổ, chỉ nói được một từ, tay cô nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt.
“Em sẽ đi Bắc Kinh cùng anh.”
“Ừm.”
“Tần Ca, em nhớ anh. Anh có nhớ em không?”
“Có chứ.”
“Đừng quên nhớ đến em, Tần Ca.”
“Bảo bối, anh nhớ em, anh luôn nhớ em, nhớ tình yêu của chúng mình.”
Tàu rời xa dần, Hứa An Ly vẫn cố chạy theo, ra sức chạy. Chạy ngắn là sở trường của cô, nhưng cô vẫn không theo kịp tốc độ của tàu. Tàu đã tăng tốc, càng ngày càng xa, cuối cùng là biến thành một cái bóng mờ mịt, bỏ cô lại phía sau. Cô cũng thôi không chạy theo tàu nữa. Cô cứ đứng đó bất động, nhìn về xa xăm, nhìn về phía chuyến tàu đã biến mất trong tầm mắt, nước mắt nhạt nhòa.
Chuyến tàu đã mang người mà cuối cùng cô có thể hạ quyết tâm để thương nhớ ra đi.
Cô đã là người của anh rồi. Ngoài anh ra, cô còn có thể nhớ ai được nữa chứ? Cuộc đời có quá nhiều sự gặp gỡ tình cờ như thế tại sao không phải là bảy năm về trước?
Khoảng bảy năm trôi qua rồi.
Em nợ hạnh phúc của anh, dùng cái gì để có thể bù đắp đây?
Nếu như một lần gặp mặt dài đăng đẵng, đổi lại là một cái hôn như thế này, sau đó là sự xa cách vô thời hạn thì cũng coi như không có gì để hối tiếc nữa. Nếu như anh hôn cô một chút, thì có thể hoàn trả được cái nợ trái tim của bao nhiêu năm, nếu có thể khiến trái tim anh thanh thản và yên tĩnh, thì cho cô mười nụ hôn cũng có sao?
Một mình Hứa An Ly đi ra khỏi khu nhà chờ.
Trong nhà ga, luôn đông người và hỗn loạn, dòng người xuôi ngược. Những gương mặt xa lạ, những chuyến tàu không ngừng vào bến, xuất bến, mang đến hy vọng cho những người thân, cũng mang đi nỗi nhớ xa cách chân trời góc biển.
Sự biệt ly của đời người cũng vội vàng như những chuyến tàu xuôi ngược, luôn vội vàng đi trên con đường của tháng năm, đến khi già.
Tháng năm đã đẩy lùi sự thuần khiết của vẻ bề ngoài một người con trai.
Đường Lý Dục trước mặt cô bây giờ đã là một người đàn ông trẻ tuổi cao to đẹp trai, bờ vai rộng, thân hình rắn chắc, khiến người ta có cảm giác an toàn và đáng tin cậy.
Hứa An Ly nhìn anh, nở nụ cười nhạt nhẽo mà vẫn ngọt ngào, khóe mắt vẫn còn sưng đỏ. Lúc này, lại không biết nói gì. Có lẽ trái tim cô đang đắ