Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
i muốn bỏ dở giữa chừng đấy chứ? Em cứ tiếp tục như vậy thì sẽ chẳng có tiền đồ gì đâu. Em xem bây giờ bạn học của em đã làm được những gì? Em xem lại xem mình đã làm được gì? Em không lo sao? Còn nữa, em đừng tưởng là anh không biết. Em tránh xa Minh Ưu ra, tránh xa ra một chút. Em biết chưa hả? – Tô Mạch không ngốc. Thoáng nghe là anh đã biết rõ mọi chuyện. Anh quá hiểu Văn Hạ. Cứ để như thế cô sẽ dễ dàng nảy sinh tình cảm với cậu bé Minh Ưu đó. Hơn nữa, rõ ràng Minh Ưu từ chối tiếp cận với người khác, duy chỉ Văn Hạ thì không. Điều này khiến anh rất lo lắng. Thế nên anh đã không để ý đến việc lời nói của mình đã làm tổn thương Văn Hạ.
Văn Hạ cúi đầu nhìn Tô Mạch đang ngồi trên sofa, trong mắt cô thoáng nét sợ hãi nhưng rồi làn sương mờ lại từ từ trào dâng. Sao anh có thể nói với cô như vậy? Anh coi thường cô, cảm thấy cô vô dụng, cảm thâấ cô không xứng với anh sao? Trước đây anh không hề như vậy. Tại sao? Tại sao anh lại nói cô như vậy? Cô cũng có lòng tự trọng, cũng có chí tiến thủ. Cô không ngừng thay đổi công việc là muốn tìm được một công việc thực sự thích hợp với mình. Tại sao anh lại đối xử với cô như vậy?
- Em nói đi. Em nghe thấy chưa? Không được đi. Còn nữa, em trừng mắt với anh làm gì? Em không sợ mắt rơi ra khỏi tròng sao? – Tô Mạch thấy hoang mang khi cô nhìn chằm chằm vào mình. Anh chưa từng thấy ánh mắt như thế này bao giờ. Văn Hạ luôn là một cô gái đáng yêu, ngây thơ, hay làm nũng. Nào ngờ khi tức giận lại khiên anh cảm thấy thoáng sợ như thế. Anh có nói nặng lời quá không? Anh bắt đầu ngẫm lại.
- Tôi sẽ đi. Anh Tô, tôi nói cho anh biết, nhất định tôi sẽ chứng minh cho anh thấy sẽ có ngày Văn Hạ tôi ngẩng đầu lên được. - Văn Hạ nổi giận. Cô không rơi nước mắt. Nói xong, cô bỏ đi không thèm cả thay giày.
Khi cô bước ra cửa, Tô Mạch đứng bật dậy gào lên sau lưng cô:
- Cô đi đi. Cô đừng hy vọng tôi sẽ đi tìm cô về. Tính khí của cô ngày càng khó chịu đấy. Cô không còn là trẻ con nữa đâu.
Văn Hạ thoáng dừng bước nhưng cô vẫn kiên định bước ra khỏi cửa. Lúc này, trong đầu cô chỉ vang lên câu nói mẹ cô thường dạy: “Người tranh lời nói, Phật tranh nén hương”. Văn Hạ cô không phải là người vô dụng.
Tô Mạch nắm chặt nắm tay. Anh không ngờ Văn Hạ lại bỏ đi thật. Khi thấy cô bỏ đi, anh thật sự muốn giữ cô lại nhưng lòng tự trọng của người đàn ông không cho phép anh làm như thế. Anh cảm thấy cũng đến lúc phải uốn nắn tính ương bướng của Văn Hạ. Hơn nữa, trên người cô không mang theo thứ gì, nơi cô có thể đến chỉ có vài chỗ. Anh biết, cô tuyệt đối không để mình phải chịu thiệt thòi, thế nên anh cũng không quá lo lắng.
Buổi tối đó, khi Văn Hạ vừa ra khỏi nhà cô liền hối hận ngay. Sao mình có thể ra đi cơ chứ? Đáng lẽ cô phải đuổi Tô Mạch đi còn cô ở nhà mới đúng. Sai rồi, sai rồi. Không nên đem lỗi lầm của người khác ra để trừng phạt mình nhưng sự thực đã được định sẵn như thế, cô thật sự không còn mặt mũi nào để quay lại nhìn người đàn ông đó. Nếu cô quay về thì cái đuôi của anh ta sẽ quẫy lên tận trời xanh, cô sẽ càng trở nên yếu thế.
Nhưng cô có thể đi đâu đây? Không thể đến nhà bà nội. Muộn thế này không thể làm người già lo lắng được. Gần đây sức khoẻ của bà nội không tốt. Nhà Tô Tịch lại càng không thể đến, nhà Mèo con cũng không được. Bỏ nhà đi thì không thể sang nhà hàng xóm mà ở được. Khi cô đang lang thang trên đường, bất chợt có người vỗ vai cô từ phía sau. Cô ngoái đầu lại nhìn, cô hối hận, thật đen đủi, lại gặp oan gia.
Mộc Du ra ngoài mua đồ. Cô ta không ngờ lại nhìn thấy một cô gái đi lang thang vu vơ trên phố, hơn nữa lại còn đi dép lê ở nhà. Cô ta lại gần một chút thì hoá ra là Văn Hạ. Cô gái này không nhớ thù, hơn nữa việc hôm đó là hoàn toàn dễ hiểu. Cô ta cũng không thích người đàn ông đó lắm nhưng cô ta rất quý Văn Hạ, đặc biệt là lòng dũng cảm của cô nên cô ta bước đến chào và hỏi thăm.
- Sao muộn thế này mà chị vẫn chưa về nhà?
- Tôi đi dạo. Tôi đang rất buồn. – Văn Hạ chẳng lấy gì làm vui vẻ nói.
Mộc Du cười, nhìn kỹ khuôn mặt cô:
- Chị bỏ nhà đi à?
Văn Hạ kinh ngạc nhìn Mộc Du, cô gái mạnh mẽ này có thể nhận ra sao? Lẽ nào trên mặt cô viết mấy chữ “bỏ nhà đi” sao?
Mộc Du nhìn bộ dạng của Văn Hạ thì biết chuyện gì đã xảy ra. Cô ta kéo cánh tay cô nói:
- Đi nào. Đến chỗ em đi. Ở đó chỉ có em và chị họ em thôi.
Văn Hạ không phản đối. Một là cô thật sự không có chỗ nào để đi, hai là cô cũng chưa bao giờ cảm thấy Mộc Du là người xấu nên tự nhiên cứ thế đi theo cô ta.
Văn Hạ đi theo đến chỗ ở của Mộc Du thì mới phát hiện ra rằng, hoá ra so với chỗ ở của họ cũng cách không xa lắm, chỉ đi bộ khoảng hai mươi phút là đến. Đối với Văn Hạ thì đoạn đường đi bộ hai mươi phút lại rất dài nhưng con người luôn phải cam chịu hiện thực. Bây giờ trên người cô không một xu dính túi thì có người cho ở nhờ đã là tốt lắm rồi. Tóm lại, cô không thể đòi hỏi người ta phải mang xe đến đón mình về nhà được. Cho nên mới nói, mạo hiểm thì dễ xa xỉ nhưng đã xa xỉ thì khó mạo hiểm.
Bước theo Mộc Du lên đến tầng năm mà Văn Hạ chóng hết cả mặt. Cô không