Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.

iền miên day dứt, mà lại cẩn trọng vô bờ.
Giữa nụ hôn này, cô phá kén, tung cánh thành bươm bướm.
Một luồng khí nóng dâng lên, Gia Hàng lạc lối trong ánh mắt anh, một nỗi dịu dàng không ngờ nổi mơn man nhẹ qua tim, cô không thể kìm nén được nữa.
- Nhé?
Anh không hỏi rõ, nhưng cô hiểu được khát vọng của anh, bởi vì giờ phút này, cô cũng đang khao khát.
Anh đưa tay lại, siết chặt eo cô, để cô nằm sát dưới thân mình.
Vẻ mặt anh gần như là co giật, gương mặt rúm lại để biến dạng tựa như sung sướng, lại tựa như đau khổ.
Cô cắn vai anh, liếm láp bằng đầu lưỡi, cắn nhẹ bằng hàm răng để tìm về cho mình sự tỉnh táo.
Anh yêu thương cúi đầu hôn lên môi cô, thỏa mãn những khát khao của cô.
Mồ hôi ướt đẫm da thịt, quyện lẫn vào nhau, không phân biệt được là của ai.
Giữa những tiến rên rỉ không kiềm chế được của cô, anh cho cô thấy cảnh sắc tuyệt vời trên đỉnh núi.
Cô nghĩ, có lẽ, đây chính là viên mãn.






Nỗi sầu thương biết trút nơi nao
Ba giờ chiều, Gia Doanh chào đồng nghiệp rồi tới quán trà đối diện ngân hàng, gọi một phòng riêng. Phòng riêng trong quán trà không kín đáo như phòng riêng của tiệm ăn, chỉ dùng một bức bình phong vẽ tranh thủy mặc để ngăn với đại sảnh, xung quanh đặt mấy chậu cây, tương đối yên tĩnh.
Chị cố tình tới khá sớm. Những lúc vội vàng chị chẳng thể nào kiểm soát nổi cảm xúc của mình, nên muốn tới sớm một chút để lòng lắng lại.
Trác Thiệu Hoa định nói gì, chị đã có thể đoán hơn phân nửa, Gia Doanh vô thức thở dài.
Chị gọi điện về nhà, hôm nay bố mẹ đi siêu thị mua rau tề thái[1'>, Gia Hàng nói muốn ăn nem rán. Tử Nhiên nghe điện thoại, rau đã mua về, ông ngoại còn mua một con cá hoa vàng, rán lên thơm lừng, chắc dượng thích lắm.
- Em muốn hận anh như thế nào cũng được, nhưng hãy tha cho Hàng Hàng được không?
Chị căm phẫn quay đầu lại.
- Anh đã bỏ lỡ ngày con ra đời, bỏ lỡ nhìn thấy con trưởng thành, anh chưa từng thực hiện nghĩa vụ làm cha, anh không có tư cách, cũng không xứng đáng có được con. Anh thề anh sẽ chôn chặt bí mật này trong bụng, mang theo sang thế giới bên kia, tiếp tục chịu đựng sự dằn vặt lương tâm nơi đó. Những xin em, đừng vì anh mà tước đoạt hạnh phúc của Hàng Hàng. Anh chưa từng nghĩ rằng ông Trời sẽ an bài để anh gặp Hàng Hàng như thế này, anh cực kỳ, cực kỳ ghê tởm bản thân mình. Em không phải lo lắng gì hết, anh đã quyết định sẽ cùng Trác Dương ra nước ngoài định cư, sẽ đi xa hết mức có thể, không về nước nữa, đây là điều duy nhất anh có thể làm cho Hàng Hàng. Hàng Hàng và Thiệu Hoa yêu nhau, đừng chia cách hai đứa!
Ông van nài trong đau khổ và hèn mọn.
- Ra đi thì có nghĩa không tồn tại sao? – Hốc mắt chị nóng lên.
- Không, nhưng có thể che giấu. Doanh Doanh, tuy năm tháng đã trôi qua không thể trở lại, những nỗi đau anh đã gây ra cho em đời này kiếp này không thể nào bù đắp, tuy rằng anh không xứng đáng, nhưng anh vẫn muốn nói, cảm ơn… cảm ơn em đã từng yêu một người đan ông vừa ích kỷ vừa hèn nhát như anh, cảm ơn em… đã sinh ra Hàng Hàng. Cho dù không được nghe con gọi anh một tiếng bố, nhưng anh vẫn rất tự hào, vẫn rất sung sướng.
Hai tay ông run run, đã khóc không thành tiếng:
- Lần đầu tiên anh gặp con, nó nói đùa nó là em họ của Thiệu Hoa, anh bảo sao anh không biết mình có đứa con gái lớn như thế này nhỉ? Đó là ông Trời đã đánh cho anh một cú, mà anh vẫn chưa hiểu được. Nhưng anh thật lòng thích con bé, mỗi lần gặp lại thích hơn một chút. Huyết thống đúng là không thể chia lìa…
Gia Doanh ngoảnh lại, nhìn ông ta như vậy, chị đã không thể kìm được nước mắt:
- Nếu anh vĩnh viễn không nhắc tới chuyện này, vĩnh viễn không về nước. Được, tôi sẽ chấp nhận Thiệu Hoa.
Thực ra, chị cũng không tự tin mình sẽ đủ cứng rắng, Thiệu Hoa yêu thương Hàng Hàng như vậy, lại còn một Phàm Phàm bé bỏng nữa!
Ngoài bình phong bỗng vang lên một tràng cười lạnh lẽo:
- Cô đồng ý chấp nhận Thiệu Hoa, vậy cô có hỏi nhà họ Trác có đồng ý chấp nhận con heo ngu đần mang trong mình dòng máu nhơ nhớp đó hay không?
Trong tích tắc, mặt Gia Doanh và ông Án Nam Phi cắt không còn một giọt máu.
- Trác Dương, chúng ta về nhà nói chuyện sau. – Ông Án Nam Phi xông lên ngăn bà Trác Dương đang định bước vào trong, đưa mắt ra hiệu cho Gia Doanh bước đi.
Hai chân Gia Doanh như bị đóng đinh tại chỗ, đầu gối rủn ra, không nhấc nổi chân lên.
Bà Trác Dương nặng nhọc nhắm mắt lại, nhấc chân lên, hằm hằm bước tới chỗ ông Án Nam Phi, sau đó một cái tát giáng xuống.
- Đồ khốn khiếp vô liêm sỉ, đừng tưởng là có thể lừa được tôi. Thì ra anh thật sự dây dưa với ả gái già này, lại còn đẻ ra đồ nghiệt chủng. Nói cho anh biết… tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các người đâu.
Bà đã gần như phát điên rồi.
Chát! Lại một cái bạt tai như trời giáng, có điều, người bị tát lại là bà Trác Dương.
Bà trợn trừng mắt:
- Anh dám đánh tôi?
- Em bình tĩnh lại đi, chuyện này chúng ta về nhà nói sau.
Dùng sức quá mạnh, tay ông như tê dại.
- Tại sao tôi