Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342113

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.

n Nam Phi nhìn Gia Doanh, dường như chị sắp đứng không vững nữa rồi.
- Thiệu Hoa, chuyện này nghe thì thật khó mà tưởng tượng nổi, nhưng lại là sự thật. Gia Hàng nó… thực ra là con gái của dượng và Gia Doanh. – Ông không dám nhìn thẳng vào mắt Thiệu Hoa, – Gia Hàng cũng vừa mới biết.
Tư duy của Trác Thiệu Hoa ngừng hoạt động trong vòng một giây, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại:
- Chị, để em đưa chị về trước, chuyện của Hàng Hàng để em xử lý.
- Không cần, không cần, chúng ta chia nhau ra đi tìm Hàng Hàng. – Gia Doanh nói.
Trác Thiệu Hoa mỉm cười:
- Chị, mặt chị phải tới bác sĩ đắp thuốc, bây giờ em không thể phân tâm lo cả hai việc, chỉ có thể đưa chị về trước.
- Để dượng đưa đi. – Ông Án Nam Phi thở dài.
- Dượng, cháu là bậc dưới, cháu đưa đi thích hợp hơn. – Anh đỡ eo Gia Doanh, mở cửa xe.
Có những câu chuyện, nói ra mở đầu, nói ra kết thúc, còn những tình tiết ở giữa thì không thể suy đoán.
Trong kính chiếu hậu, ông Án Nam Phi đứng lẻ loi một mình, bà Trác Dương đã xuất hiện, hôm nay hình ảnh của cô anh không được tốt lắm, phấn son nhợt nhạt, đầu tóc rũ rượi.
Trác Thiệu Hoa thu lại tầm mắt, chăm chú nhìn về phía trước. Khả năng của anh có hạn, không can dự được quá nhiều chuyện.
- Chị không biết phải nói gì… – Lúc xuống xe, Gia Doanh khóc khản cả giọng.
- Vậy thì không cần nói gì cả, đợi Hàng Hàng về rồi chúng ta cùng bàn bạc.
Gia Doanh nhìn người đàn ông cao to trước mặt, trong tình huống hỗn loạn này, cậu ta vẫn bình thản như nước, trái tim chị dần bình yên lại.
- Ừ!
- Có tin tức gì em sẽ gọi điện ngay cho chị.
- Thiệu Hoa, chị…
- Chị hai! – Trác Thiệu Hoa bỗng dang tay ra ôm lấy chị. – Sẽ không có chuyện gì đâu, đã có em rồi!
Gia Hàng đứng ở ngã tư. Đèn xanh, cô tiếp tục đi về phía trước, không có điểm đến, cứ đi mãi không dừng, trong đầu trống rỗng.
Phía trước có rất đông người. Để đẩy mạnh tiêu thụ, có công ty tổ chức hoạt động ngoài trời, có cả biểu diễn. Trời rét mướt, nghệ sĩ biểu diễn chỉ mặc tấm áo mỏng, mặt mũi tím tái vì lạnh.
Có một cô gái mặc sườn xám Mông Cổ đang kéo nhị hồ, khúc Tái mã. Rất chuyên nghiệp, cũng rất nhập tâm, khi thể hiện những chú tuấn mã tung vó trên thảo nguyên bao la, đầu cô ta gật gù như gà mổ thóc.
Mọi người đứng quanh vỗ tay như sấm.
Cô gái khom người cảm ơn, đến lượt MC lên sân khấu tiếp tục quảng cáo sản phẩm.
Người xem không chịu, lao xao yêu cầu cô gái chơi thêm một khúc. Cô gái ngoảnh lại mỉm cười, vẫy tay với đám đông.
Nụ cười đáng yêu, ý nhị kia không giống với vẻ phóng khoáng của con gái Mông Cổ, mà giống nét duyên dáng của con gái Giang Nam.
Gia Hàng bất giác ngắm cô gái lâu hơn một chút, nhìn mãi, nhìn mãi, cô cảm thấy cô gái này trông thật quen mắt.
Bất thình lình, máu huyết xông thẳng lên não cô.
Cô len qua đám người, chạy về phía sau.
Công ty thuê một chiếc xe du lịch làm chỗ nghỉ ngơi, có mấy người mặc áo khoác quân đội đứng túm tụm ở cửa xe. Cô gái vừa bước tới vừa hà hơi vào tay, luôn mồm kêu lạnh chết đi được. Một người đàn ông cầm một chiếc áo khoác quân đội tiến lên ôm lấy cô ta, cô ta ngẩng đầu lên, thơm vào mặt người đàn ông, cười nói:
- Cảm ơn!
- Vào trong cho ấm! – Người đàn ông kéo cửa xe, đẩy cô gái lên xe.
Cánh tay cô gái bị Gia Hàng chạy tới túm lại.
- Làm gì thế? – Cô gái cau mày.
- Cô không nhận ra tôi sao? – Gia Hàng trừng mắt nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Cô gái chớp mắt:
- Cô nhầm người rồi.
Gia Hàng cười cười:
- Cô không chỉ bất lịch sự, mà trí nhớ lại còn kém nữa. Một năm trước, cô không từ mà biệt…
Cô gái sững người lại, lập tức bịt chặt miệng Gia Hàng, cười với người đàn ông phía sau:
- Bạn cùng trường hồi trước, nhất thời không nhận ra, bọn em đi uống chút gì cho nóng.
Cô ta kéo Gia Hàng tới một góc tối, sốt ruột nói:
- Rốt cuộc cô muốn thế nào, nói cho cô hay, chuyện kia không liên quan gì đến bọn tôi, đều do một tay bạn cô sắp xếp hết.
Gia Hàng nhìn về phía chiếc xe:
- Bạn cô hả, sợ anh ta biết cô từng mang thai hộ người khác sao?
Cô gái dậm chân:
- Người đẹp ơi, tôi thật sự không có lừa cô đâu. Tôi vốn không phải là người của công ty kia, bọn họ thuê tôi về diễn kịch thôi, chỉ cần khiến cô tin thật là được.
Gia Hàng túm chặt cánh tay cô tay, dùng sức mạnh quá, cô gái đau đớn kêu toáng lên.
- Cô nói hết từ đầu tới cuối cho tôi nghe, thiếu một chữ, tôi sẽ tới vạch trần cô với anh bạn trai kia.
Cô gái nhăn nhó:
- Ở đại học tôi học diễn xuất, nhị hồ là chuyên ngành phụ của tôi. Có một hôm bạn tôi nói có việc này, hỏi tôi có nhận hay không, hơi mất thời gian một chút, nhưng nhiều tiền. Tôi đã học năm thứ tư, bài vở không nhiều, thời gian thì rảnh, nên tôi nhận. Công ty đó đúng là công ty mang thai hộ, bạn tôi đã từng bán trứng ở đó, nên mới quen biết bọn họ. Khi tôi đến đó, bạn cô đã tới rồi. Đó có lẽ là sau hôm cô và cô ta cùng tới. Tôi tưởng họ muốn tôi mang thai hộ nên đã từ chối. Bạn cô nói chỉ cần tôi giả vờ làm người mang thai hộ, càng giống thật càng tốt, tình tiết cụ thể cứ làm