Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

theo những gì cô ta soạn là được. Cô ta đi rồi, tôi hỏi ông giám đốc tại sao cô ấy lại phải đi vòng vèo như vậy, tìm thẳng người con gái kia là được rồi. Ông ta nói, cô gái kia là bạn của cô ta, có tri thức, sức khỏe tốt, dung mạo đoan chính, cô ta không tiện mở miệng. Chỉ có cách thuận theo tính cách của cô gái kia, bốc thuốc đúng bệnh. Không lâu sau, cô và cô ta cùng tới, ký hợp đồng, tiền cọc, phẫu thuật gì đó đều là giả hết, bạn cô chỉ thật sự bỏ ra mười vạn tệ thôi, tôi được hai vạn, công ty được tám vạn. Tôi chỉ biết đến thế…
Cô gái sợ sệt nhìn Gia Hàng.
Có lẽ do đứng ở nơi gió lùa, Gia Hàng cảm thấy khắp người từ trong ra ngoài đều giống như đang đứng giữa một dòng sông băng, răng đánh lập cập, mồm há ra mấy lần nhưng không nói nổi lời nào.
- Cô thật sư mang thai hộ chị ta sao? – Mắt cô gái sáng lên vẻ hiếu kỳ. – Chắc sinh rồi chứ, con trai hay con gái?
Mồm miệng cuối cùng cũng đã bình thường trở lại:
- Sinh một đôi thai long phượng.
- Oa, chị ta trả cô bao nhiêu tiền?
- Một triệu tệ!
Sáu mươi vạn tệ chuyển vào tài khoản cộng thêm chiếc đồng hồ ba mười hai vạn tệ, không tính nhầm chứ?
- Thật á? – Cô gái hết sức ngưỡng mộ.
Gia Hàng nhún vai, quay người bỏ đi. Cô rất muốn cười, nhưng da thịt đã đông cứng lại, không nghe theo lời cô.
Buổi chiều, cô biết được mình là một kết tinh nhục nhã không dám ngẩng đầu nhìn trời.
Giờ đây, cô biết được mình còn là một công cụ chất lượng thượng thừa.
Bố mẹ là giả, chị gái là giả, bạn bè cũng giả nốt.
Khi mang thai hộ Giai Tịch, cô thật sự trượng nghĩa đầy mình nếu không sẽ không hùng hồn đến thế trước mặt Thành Công.
Cô coi Giai Tịch là một người bạn rất tốt rất tốt. Là bạn, cô không đành lòng để Giai Tịch rơi nước mắt, không đành lòng để chị ta tiều tụy, không đành lòng nhìn chị ta hụt hẫng. Khi biết Giai Tịch qua đời, lòng cô đau như cắt. Kết hôn với thủ trưởng, tận trách với Tiểu Phàm Phàm, xuất phát điểm đều là vì Giai Tịch.
Chỉ là sau đó…
Cô cũng là giả, là vợ giả của thủ trưởng, là mẹ giả của Tiểu Phàm Phàm.
Cô càng đi càng nhanh, cuối cùng, cô chạy như điên trên phố, như thể đang bị một con ác thú đuổi sau lưng.
Cô muốn rũ bỏ tất cả, cô muốn quên hết mọi thứ, cô muốn làm một con heo vui vẻ như trước kia.
Khi không còn nhấc nổi chân nữa, cô phát hiện ra mình đang đứng trước cổng trường Bắc Hàng, phòng bảo vệ đang sáng đèn.
- Tìm ai? – Bác bảo vệ thò đầu ra.
Cô vẫn nhớ ra được tên thầy hướng dẫn.
- Nghỉ hết rồi, không biết có ở trong đó không? – Bác bảo vệ nhìn cô lẩm bẩm.
- Cháu mượn điện thoại gọi nhờ một chút được không ạ?
Bác bảo vệ gật đầu, đẩy điện thoại bàn về phía cô, rồi lại quay đầu ra xem ti vi.
Bàn tay bấm số hơi run rẩy.
- A lô? – Một giọng nữ nghe điện thoại.
Gia Hàng nhắm mắt lại, nín thở.
- Sao không nói gì?
- Sao em lại nghe điện thoại của anh? – Một giọng nam lên tiếng.
- Nó cứ reo mãi, em tiện tay nghe, là số máy bàn.
- Đề nghị em sau này tôn trọng sự riêng tư của anh, dù là số gì, dù reo bao nhiêu lần cũng không liên quan đến em! A lô?
Gia Hàng lẳng lặng cúp điện thoại.
Cô quên mất, Chu sư huynh đã là thì quá khứ.
Bóng tối như một chiếc miệng rộng ngoác đầy máu, từng chút một nuốt trọn cả thế giới, sau đó mím chặt lại, tất cả đau khổ đều chỉ còn lại bất lực.
Gia Hàng bần thần đi đi lại lại trong sân trường. Mỗi một cảnh vật quen thuộc đều khiến cho rất nhiều chuyện cũ hiện về, sau đó khi nhìn thấy bóng dáng lẻ loi cô độc của ngọn đèn đường, tâm trạng cô lại chìm vào u ám.
Đi hết một vòng, Gia Hàng thấy mệt, cô dựa vào một gốc cây, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Cô mở mắt ra, có âm thanh lao xao phát ra từ phía sân bóng.
Cô đi xuyên qua khu rừng nhỏ, nhìn thấy mấy chàng trai đang cởi đồ, rõ ràng là vừa mới tới. Có lẽ con cái của công nhân, bốn bề sân bóng thắp mấy ngọn đèn, đủ để thi đấu một trận.
- Đâú tôi với. – Gia Hàng kéo soạt khóa áo khoác.
Mấy cậu con trai bị Gia Hàng thình lình xuất hiện làm cho giật bắn mình, khi nhìn ra cô là nữ thì bật cười.
- Bà chị ơi, ngồi đó mà xem thôi, đây không phải thứ chị chơi được đâu. – Một cậu trai cười nói.
Gia Hàng lẳng lặng nhìn cậu ta, cởi áo khoác ra, giật lấy quả bóng trong tay cậu ta, chuyển tới bảng rổ, lật tay một phát, quả bóng từ sau lưng chui tọt vào rổ, cô lại bắt gọn lấy:
- Chơi hay không?
Mấy cậu con trai đưa mắt nhìn nhau, bà chị này cũng có nghề đây!
- Được, chơi luôn.
Mới chạy được mấy vòng, Gia Hàng đã ướt sũng mồ hôi. Lâu lắm rồi cô không có được cái cảm giác ra mồ hôi sảng khoái như vậy, tuy thể lực hơi khó theo, nhưng cô không muốn bỏ cuộc. Khi cô thi đấu, mọi phiiền não đều tan biến, toàn bộ cuộc đời cô chỉ còn là một trái bóng, giành vào tay, ném vào rổ, đã là viên mãn.
- Bà chị, chị ở trong đội tuyển trường à? – Một cậu nhóc cùng đội với Gia Hàng hỏi.
- Tập trung chơi bóng đi. – Gia Hàng lau mồ hôi trên mặt.
Không biết điện thoại của cậu nhóc nào cứ kiên trì réo mãi. Cậu nhóc lầm bầm chạy đi nghe, bạn gái cậu ta tìm.
- Mẹ kiếp, chơi bóng