Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.
ĩ rồi, phải đón Tết với các chiến sĩ, mẹ anh cũng tham gia đủ các loại hoạt động công ích. Trước đây thì anh sẽ ở trong doanh trại.
Gia Hàng tròn mắt, ý thủ trưởng là đây là lần đầu tiên anh đón Tết bên gia đình sao? Vậy còn Giai Tịch?
Trác Thiệu Hoa nhìn ra được sự hoài nghi trong mắt cô, bình thản giễu mình:
- Giai Tịch ở nhà bố mẹ cô ấy, mùng Năm tết, anh sẽ tới nhà họ ăn cơm. Anh… không phải là một người chồng chu đáo.
Cô đã quen ăn Tết cùng với bố mẹ và chị hai, chỉ là…
- Gia Hàng, anh đã nói chúng ta đến đây để làm gì chưa nhỉ? – Không cho phép tâm hồn cô treo ngược cành cây, anh nâng cằm cô lên, anh mắt ngời sáng,
- Đi… trăng mật! – Trí nhớ cô rất tốt.
Anh cười, tặng cô một nụ hôn khích lệ:
- Anh biết anh rất ngốc, phải cho anh cơ hội học hỏi, nhé? Nếu đã là trăng mật, vậy thì nên ngọt ngào như mật.
Cô nghĩ, vậy thì sẽ ngấy chết.
Đến sơn trang suối nước nóng, đương nhiên là phải tắm nước nóng. Vết thương trên tay và trên đầu gối cô còn chưa lên sẹo, không được đụng vào nước. Vì thế, Trác Thiệu Hoa cho Tiểu Phàm Phàm theo cùng, còn cô ngồi bên cạnh làm osin.
Hồ tắm xây bằng đá, khói bốc nghi ngút, ba người cùng tắm cũng vừa. Cạnh hồ có một cái tràng kỷ nhỏ, trên đó đặt một chai cham-pagne và một giỏ dâu tươi rói.
Gia Hàng không thể không thừa nhận, nơi này quả thực rất thích hợp để hướng tuần trăng mật.
Đối diện với hai người đàn ông khỏa thân, chỉ một lúc sau Gia Hàng đã cảm thấy không khí như ít đi, hít thở thật khó khăn.
Phàm Phàm ôm cái phao con vịt hào hứng bơi tung tăng, thỉnh thoảng lại vỗ ngực, vỗ đùi Trác Thiệu Hoa, trong lúc đắc ý còn tranh thủ đòi cô thơm, ý muốn cô công nhận sự thể hiện của mình. Còn thủ trưởng hả, nằm ngả ra, chẳng hề kiêng kị mà để lộ ra những cơ bắp cường tráng của mình. Mắt anh khóa chặt lấy bóng hình cô, bùng lên những ánh lửa không che giấu.
Một quả dâu tây, cô phải vân vê hết mấy lần mới nhét vào trong miệng.
- Sao lại ăn mảnh như thế được nhỉ? – Anh bỗng nhoài người ra kéo cô, dùng lưỡi cướp mất quả dâu chỉ còn lại một nửa trong miệng cô.
Cô đờ người ra ngượng ngùng, hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.
Phàm Phàm ở bên cạnh há hốc mồm ra vì thèm. Trác Thiệu Hoa vứt một hộp xà phòng ra để đánh lạc hướng sự chú ý của cu cậu.
- Đã nhớ kỹ quan hệ giữa chúng ta là gì chưa?
Hơi nước mù mịt bốc lên tận trần nhà, người cô mềm nhũn, yếu ớt dựa vào lòng anh, nhớ rõ chỉ có yêu, mới có thể làm ra những chuyện âu yếm như vậy. Bởi vì trong tình cảm, cô và thủ trưởng đều là những người biết tiết chế.
Bữa tối là món Hồ Nam, tương ớt trên đĩa lấp lánh dưới ánh đèn.
- Ngày mai là giao thừa, chúng ta ăn món Bắc Kinh. Em là dâu Bắc Kinh thì phải nhập gia tùy tục. – Trác Thiệu Hoa không ăn cay, chỉ đụng đũa vào những món thanh đạm hơn một chút.
Gia Hàng vùi đầu ăn uống, nhớ tới những đồ ăn ê hề mà anh rể đã chuẩn bị để đón Tết. Năm nay không có cô, có phải mọi người sẽ thấy rất thiếu vắng không?
Cô nuốt chửng một miếng ớt to tướng, cay tới mức nước mắt giàn giụa.
Giường trong phòng là giường kiểu gia đình, phải rộng đến hai mét, ba người ngủ vẫn rộng rãi.
Trác Thiệu Hoa không xem tài liệu, Gia Hàng không động vào máy tính, Tiểu Phàm Phàm không nghịch ngợm, ba người ngồi trước tivi, mặc cho thời gian bình lặng trôi. Ti vi đang chiếu gì, không ai để ý.
Tiểu Phàm Phàm lăn ra ngủ trước. Mười giờ, Trác Thiệu Hoa xuống giường tắt ti vi, kéo rèm cửa ra, nói với Gia Hàng ngoài trời đang tuyết rơi.
- Ngủ ngon! – Anh nhoài người sang, đắp lại chăn cho cô, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô.
Đêm đó, Gia Hàng không nằm mơ. Khi tỉnh lại, chăn vẫn y nguyên như lúc Trác Thiệu Hoa đắp cho cô.
Ngày giao thừa, trời hửng lên sau trận tuyết, Gia Hàng không ra ngoài, bế Phàm Phàm đứng trước cánh cửa kính ngắm hai đứa trẻ nước ngoài đang đắp người tuyết. Tụi nhóc lấy một củ cà rốt làm mũi, đội cho người tuyết một chiếc mũ nồi, trông điệu bộ khù khờ rất đáng yêu.
Tiểu Phàm Phàm cũng kích động, húc đầu vào cửa kính không chỉ một lần, chỉ hận không thể ra chơi cùng.
Lúc Phàm Phàm ngủ trưa, Trác Thiệu Hoa nói muốn đi bơi, Gia Hàng ở lại trong phòng với Phàm Phàm, tiện thể lên mạng.
Kỳ lạ, tất cả các topic về hoa diên vĩ xanh trên mạng đều biến mất. Diễn đàn mà cô từng tham gia cũng không ai nhắc tới chuyện này.
Gia Hàng nhíu mày, hỏi thăm một người bạn trên mạng.
- Trang web chính thức của mấy ngân hàng lớn đó đã ổn định rồi, là do phần tử phi pháp giở trò, đã bắt về thụ án. Giờ là lúc nào rồi, làm gì còn ai canh cánh trong lòng những chuyện kiểu này chứ?
Những lời Chu Văn Cẩn nói hôm trước vẫn còn văng vẳng bên tai, lòng Gia Hàng dấy lên một nỗi ngờ vực.
Phàm Phàm vừa tỉnh đã không chịu ở trong phòng, ê a huơ tay chỉ ra cửa.
- Được rồi, đi xem bố có cưa cẩm cô nào không nào!
Gia Hàng chỉ tiện mồm nói đùa thôi, không ngờ vừa tới hồ bơi, lại thật sự nhìn thấy một cô em thân hình bốc lửa đang xấn đến trước mặt thủ trưởng, cười tươi như hoa.
Mặt thủ trưởng lạnh như nham thạch, cô em kia rõ dũng cảm