Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.
m, nếu vậy, em hy vọng bố em là anh rể, chứ không phải là người kia. Khi học cấp ba, có lần em tới Thiên Tân tham dự cuộc thi lập trình. Chị hai phải đi tập huấn, không rảnh để đi cùng nên anh rể đi cùng em. Khi vòng loại vừa kết thúc, nữa đêm em đau bụng lăn lộn trong phòng, anh rể cõng em chạy thẳng tới bệnh viện. Lúc đó là đầu mùa hạ, trời đã rất nóng rồi, anh rể suýt chút nữa thì bị cảm. Em bị viêm ruột thừa cấp tính, phải mổ luôn tối hôm đó nên không thể dự thi được. Anh rể nói với cậu bạn được giải nhất, giải này của cậu là Hàng Hàng nhà tôi nhường cho cậu đấy, không thì chẳng có phần của cậu đâu. Khi đó cảm thấy anh rể rất mất mặt, chẳng biết ăn nói, nhưng sau nghĩ lại lại thấy rất tự hào. Trong một năm, một nửa thời gian là em ở nhà chị hai, chị hai giống một bà mẹ nghiêm khắc, còn anh rể là ông bố hiền từ. Muốn xin thêm tiền tiêu vặt hay xin mua đồ gì, đều len lén xin anh rể. Gây ra họa cũng báo cáo với anh rể trước, như thế khi chị hai tức giận, em mới có chỗ núp. Tại sao mọi việc lại không như mong muốn chứ? Em không phải do anh rể sinh ra, một nửa sinh mệnh của em là do môt người khác mang lại. Người đó với em lại là cái gì?
Cô hơi run lên, như một con thú nhỏ đang hoảng hốt không yên.
- Em chỉ mới nghe kết quả, chứ chưa biết đến quá trình. Có lẽ sau khi biết quá trình, có thể em sẽ thông cảm cho họ. Trên thế giới này, những người đàn ông hạnh phúc như anh, những đứa trẻ hạnh phúc như Phàm Phàm không nhiều đâu.
- Thật sao? – Gia Hàng cắn môi, cười chua chát. Khi cười, khóe miệng cử động và hít hà vì đau.
- Trông anh có giống người nói dối không?
- Thủ trưởng, anh không thấy phiền não sao? – Cô nghi hoặc hỏi anh. Ông Án Nam Phi là dượng ruột của anh, chuyện này chẳng khác nào một quả ngư lôi ném thẳng vào gia đình anh.
- Phiền não điều gì? Vợ anh vẫn là Gia Hàng, con anh vẫn là Trác Dật Phàm, anh không thăng quan cũng chẳng bị giáng chức, cuộc sống của anh có gì thay đổi đâu.
Cô ngậm miệng lại, không nói gì nữa.
Ngoài cửa sổ, có tiếng cành lá lao xao rì rào, Trác Thiệu Hoa nghiêng tai lắng nghe, nói có lẽ tuyết đã rơi rồi.
Đêm tuyết rơi, lắng nghe từng nhịp tim thủ trưởng, cuộn tròn trong lòng anh, Gia Hàng lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Khi mở mắt ra một lần nữa, căn phòng đã bừng sáng, Trác Thiệu Hoa đã không còn ở bên cạnh cô.
Cô chớp mắt thích ứng ánh sáng trong phòng, sau đó lại nhắm mắt lại.
- Hàng Hàng tỉnh chưa? – Ngoài cửa có người hỏi nhỏ.
- Gần sáng mới ngủ, giờ này chắc vẫn đang ngủ.
- Thiệu Hoa, em… mở cửa ra đi, chị chỉ nhìn nó một cái thôi. – Giọng nói nghẹn ngào nức nở.
Một luồng gió lạnh ừa vào qua khe cửa, Gia Hàng rùng mình, vội rúc vào trong chăn, quay lưng ra ngoài.
- Hàng Hàng… – Giọng nói yếu ớt vang lên sau lưng cô.
Cô không ngoảnh lại, không muốn đối diện với người chị kính yêu của mình.
- Em tỉnh rồi phải không? – Gia Doanh chớp mắt cho tan làn sương mù ẩm ướt trong mắt. – Tối qua, bố mẹ, chị và Gia Lương cả đêm không ngủ. Chuyện này mọi người không đúng, không nên giấu em, vào ngày em trưởng thành, em có quyền được biết tất cả.
Anh rể cũng biết? Lông măng trên người cô dựng đứng lên.
- Để em phải đột ngột đối diện với chuyện này, em muốn oán muốn hận chị đều được, nhưng… tuyệt đối không thể làm tổn thương bản thân mình. Hàng Hàng, chị… muốn nói với em, khi đó, chị không phải là một cô gái sa chân lỡ bước, không phải bị người ta lừa gạt. Khi đó, chị và ông ta cũng… thật lòng yêu thương nhau. Vì yêu, nên mới có em. Dũng cảm sinh em ra đời, cũng vẫn vì tình yêu, không phải là bất đắc dĩ, chị có quyền lựa chọn mà. Chị muốn có kết tinh tình yêu của bọn chị. Sai lầm là ở chỗ, chị không nghĩ rằng cả hai đều còn quá trẻ, vẫn còn chưa đủ sức mạnh để gánh vác những trọng trách của cuộc đời. Chị có thể tự hào mà nói với mọi người rằng, Hàng Hàng là con gái của chị, nhưng người đời rất đáng sợ, miệng lưỡi con người rất đáng sợ. Để em trở thành con gái của bố mẹ, là sự bảo vệ của bố mẹ dành cho hai chúng ta, như thế chị có thể học tiếp, Hàng Hàng có thể lớn lên trong vui vẻ. Có lẽ em cũng biết, vì chúng ta, bố mẹ đều bị cơ quan đuổi việc, đến nhà cũng không còn. Nhưng bao năm nay, chúng ta đều sống rất tốt. Hàng Hàng, bố mẹ yêu em, chị yêu em. Em không thể chỉ vì một chút mê muội nhất thời mà trở nên nghi ngờ tất cả, như thế không công bằng.
Gia Doanh ôm mặt khóc nấc.
Gia Hàng cũng giàn giụa nước mắt. Cô phải cắn môi đến bật máu mới có thể không khóc thành tiếng.
- Hàng Hàng, em quay lại đi, để chị nhìn em. – Gia Doanh nài nỉ.
Gia Hàng lắc đầu.
- Chị không ép em, chị biết trong lòng em còn vướng mắc. Khi nào nghĩ thông suốt thì gọi điện cho chị, chị sẽ đón em về nhà. Em không cần lo lắng cho bố mẹ, chị sẽ an ủi họ. Còn về những chuyện khác, em không cần sợ, sẽ có cách giải quyết.
Gia Hàng khóc tới mức không thở nổi.
Gia Doanh không nỡ nhìn thêm, quay đầu bỏ đi.
Chị chưa từng tới tứ hợp viện, không biết làm thế nào tìm tới được, chị về bằng xe buýt hay đi tàu điện ngầm, trên phố đông người như vậy, chị đi