Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

ràng là em mang thai hộ hai người.
- Giai Tịch không chỉ đơn thuần là không dễ mang thai, mà trứng của cô ấy và tinh trùng của anh căn bản không thể kết hợp được. Nhưng cô ấy quá khao khát có một đứa con, luôn mang tâm lý ăn may. Lần phẫu thuật đầu tiên, quả thực đã dùng trứng của cô ấy, nhưng thất bại, Cô ấy chấp nhận hiện thực, tính sang phương án thứ hai, chỉ cần một đứa con của anh là được. Cô ấy… giấu em, lấy trứng của em.
Ồ, thảo nào yêu cầu chất lượng người mang thai hộ phải cao.
- Em vì tình nghĩa mà mang thai giúp cô ấy, nhưng em tuyệt đối sẽ không bán trứng của mình, cô ấy không dám nói thẳng với em.
Gia Hàng há hốc mồm, hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường.
- Có phải rất ghét cô ấy không? – Trác Thiệu Hoa cười khổ, nếu không phải vì Giai Tịch, cuộc sống của cô nhóc này đã cực kỳ xán lạn.
- Ngay từ đầu anh đã biết rồi, tại sao không nói cho em biết? – Cô máy móc hỏi anh.
- Anh không dám chắc em sẽ yêu anh, nếu nói cho em biết sự thật, sẽ ràng buộc em. Nếu em không có tình cảm với anh, chỉ coi mình là một người mang thai hộ, một khi đã ra đi, em chắc chắn sẽ không muốn có bất kỳ liên hệ gì với bọn anh nữa. Hà cớ gì phải nói?
- Anh sẽ để em ra đi sao? – Nước mắt cô ngân ngấn trên mi.
- Mới đầu có lẽ sẽ nhịn đau để buông tay, bây giờ anh không làm được. – Đôi mắt đen láy thẫm đẫm nét dịu dàng.
Anh kiên quyết nói với cô:
- Gia Hàng, em không cần phải nghĩ ai là bố em, ai là mẹ em, chỉ cần nhớ Trác Thiệu Hoa là chồng của em, Phàm Phàm là con trai em, tất cả mọi chuyện cứ vứt hết cho anh là được.
- Nhưng em đã bỏ lỡ quá nhiều! – Ngày hôm nay, có quá nhiều sự thật được phơi bày, cô không thể nào tiêu hóa hết. Trong cữ, cô chưa từng bế Phàm Phàm, chưa từng cho nó bú một giọt sữa, sau đó lại bỏ đi không chỉ một lần. Phàm Phàm chỉ gọi cô là Heo, chứ không phải là mẹ.
- Đâu có, em chẳng bỏ lỡ gì hết, em tuyệt đối là một người mẹ tròn trách nhiệm. – Anh thương xót đặt từng nụ hôn lên gò má nhỏ nhắn của cô. – Tên Phàm Phàm là do em đặt, tấm ảnh cả gia đình chụp chung khi đầy tháng, em bế con, cười ngọt ngào; mũi tiêm phòng đầu tiên của Phàm Phàm, em có mặt; Phàm Phàm bị sốt, em túc trực cả đêm bên con, uống thuốc cũng do em mớm; em tắm cùng con, chơi với con, dạy con chơi bóng, dạy con cách sống… Em nói xem có điều gì em làm không tốt không?
Cô như một đứa trẻ yếu ớt, dựa vào lòng anh:
- Đâu đâu cũng là lừa dối…
Anh xót xa ôm lấy cô:
- Gia Hàng, anh yêu em!
Sợ cô nghe không rõ, anh lại lặp lại một lần. Anh yêu cô, là sự thật, Phàm Phàm cũng thật sự là con trai của cô.
Người cô run lên như ngọn nến trước gió, tâm trạng cô cũng dao động không ngừng. Cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt vừa sưng vừa đỏ vì khóc, nhưng vẫn ánh lên nỗi đau đớn khôn cùng. Cô lấy mu bàn tay vuốt ve khuôn mặt anh, chậm rãi, dịu dàng.
- Vì anh, vì Phàm Phàm, kiên cường lên nhé, được không?
Cô không biết mình có thể làm được không, cô chỉ có thể im lặng.
Anh lại cởi cúc quần cô ra một lần nữa, lấy nước nóng tỉ mỉ lau người cho cô, bôi thuốc lên đầu gối. Anh tìm quần áo lót, ân cần thay cho cô.
- Ngoan, ngủ đi!
Anh giở chăn ra, cùng cô nằm xuống.
- Khi tỉnh lại, em sẽ phát hiện ra ngày mai không đáng sợ đến thế đâu.
Cô nhắm mắt lại, ngỡ rằng đầu óc mình sẽ nghĩ quẩn quanh mãi, không ngờ lại nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi. Cô mặc cho bàn tay đặt nơi éo siết chặt, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô nghe thấy hình như anh đang gọi điện cho ai.
- Dạ vâng, chị hai, Hàng Hàng đang ở nhà, mọi việc đều ổn cả.






Chim tung cánh, cá vượt ao
Trác Thiệu Hoa lại không ngủ được, anh đưa tay vuốt dọc từ xương quai xanh của Gia Hàng tới eo cô, không mang theo bất kỳ chút dục tính nào, dường như anh vẫn chưa dám tin, cô thật sự đang nằm trong lòng anh sao? Anh thậm chí còn kiểm tra hơi thở của cô, rất đều đặn, giống Phàm Phàm, mũi hơi ngèn nghẹt.
Từ chiều tới giờ, sáu bảy tiếng đồng hồ này, anh không biết mình đã trải qua như thế nào. Đứng giữa dòng người mênh mông, không tìm thấy hình bóng của cô, anh thật muốn gầm lên với ông Trời. Nếu không phải anh vẫn giữ được tỉnh táo, anh thật sự muốn tới cầu cứu cha anh để huy động quân đội đóng ở Bắc Kinh, anh rất sợ, chỉ muộn một giây, anh sẽ vuột mất cô nhóc này.
Anh tới trường Bắc Hàng khi trời vừa nhập nhoạng, đi một vòng quanh sân trường. Anh đã kiểm tra từng quán net một quanh trường, khiến mấy ông chủ quán đầu óc căng thẳng, tưởng bị kiểm tra đột xuất.
Anh còn tới tiệm Xanh Thẫm, cô nhóc này đã từng làm thêm ở đó.
Anh thở dài, mới ngủ được một lúc thôi mà.
- Đừng nói gì, ngủ đi. – Anh thì thầm vào tai cô.
Gia Hàng mở to mắt trong bóng đêm, vừa rồi, cô đã nằm mơ. Cô dừng bên dòng Đà Giang, bóng chiều ngày một sẫm lại, cô nhìn về phía trước, rồi quay đầu nhìn lại, bỗng không tìm được đường về nhà, giật mình tỉnh dậy.
Giọng nói trầm ấm của anh khiến cô bình tĩnh lại.
- Em… không phải là không thể chấp nhận sự thật rằng chị hai là mẹ e