Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

, chẳng biết sợ là gì. Không biết nói gì mà cô nàng còn dang tay để lộ vùng nách mỹ miều, áo tắm lại là kiểu hai mảnh, nhìn từ phía sau, chỉ thấy hai cái dây bé xíu. Gia Hàng rất lo ngại nước sẽ đánh trôi hai cái dây đó, nhưng có khi người ta chỉ mong có thể!
Hai đỉnh núi ngạo nghễ nha!
Hai cánh tay người đẹp tao nhã vung lên trong không trung, đậu đúng xuống hai vai Trác Thiệu Hoa. Trác Thiệu Hoa gần như hất cô ta ra một cách vô lễ, vẻ mặt đã tỏ ra giận dữ. Nhác thấy một bóng dáng mảnh mai đứng bên hồ, anh băng ngang qua, bơi một mạch tới nói.
- Vui thế cơ à? – Cô nhóc này khoái chí tới nỗi tí cả mắt mũi lại.
Đương nhiên là vui rồi, hiếm khi nhìn thấy thủ trưởng bị trêu ghẹo, trước giờ toàn là anh trêu ghẹo cô.
Trác Thiệu Hoa ra vẻ cương trực lườm cô một cái sắc lẻm, rồi bỗng vẫy tay. Cô quỳ xuống, anh bỗng nhổm lên hôn chụt một cái, đồng thời cũng không quên chia sẻ với Tiểu Phàm Phàm.
- Anh đi thay đồ rồi quay lại ngay.
Gia Hàng chỉ gật đầu, cảm thấy cô nàng kia vẫn đang nhìn chằm chằm về phía này, hình như vẫn chưa từ bỏ ý định.
Quả thật, cô nàng đã bơi lại phía này.
Tiểu Phàm Phàm cứ ngó ngoáy mãi, đây là dấu hiệu cu cậu muốn đi tè. Gia Hàng nhìn quanh quất, cởi bỉm của Phàm Phàm ra, xi vào hồ nước ‘xì….”.
Hồ bơi nước nóng, phía trên đều mờ mịt hơi nước, từ xa không nhìn rõ được gì.
Cô nàng kia bơi một mạch lại đây, gỡ kính bơi xuống, vừa vặn hứng trọn tia nước của Tiểu Phàm Phàm.
- Á, xin lỗi, tôi không nhìn thấy có người. – Gia Hàng cuống quýt khéo chặt hai chân Tiểu Phàm Phàm lại, không cho sắc nữ nhìn trộm.
Hai chân cậu nhóc lập tức căng ra thẳng cứng.
Cô nàng kia khóc dở mếu dở, thổi phì phì mấy ngụm nước, làu bàu không ngớt:
- Cô không nhìn thấy ai thì cũng không thể ị đái bừa bãi như thế chứ.
- Điều này tôi biết, nhưng với trẻ con thì không thể yêu cầu nhiều quá. Phàm Phàm, xin lỗi dì đi con. – Gia Hàng cười hì hì, xin lỗi mà chả tỏ vẻ thành ý gì.
Phàm Phàm mím chặt môi, miễn cưỡng tỏ vẻ nhận lỗi.
- Dì cái gì mà dì, tôi mới hai mươi ba tuổi thôi. – Cô nàng ngùn ngụt lửa giận.
- Thế gọi là cô nhé? – Gia Hàng chớp mắt.
Cô nàng kia thẹn quá hóa giận, quẫy nước bắn tung tóe, vài giọt bắn cả vào miệng. Sực nhớ ra thằng nhóc kia vừa tè vào đó, cô ta hét lên thất thanh.
- Gia Hàng, chúng ta đi thôi. – Thay quần áo xong, Trác Thiệu Hoa gọi cô, tóc vẫn còn ướt sũng.
Cô nàng há hốc mồm nhìn theo bóng hai người, vừa rồi cô ta định hỏi gì đó, giờ thì quên tiệt cả.
Trời vừa tối, sơn trang liền đốt pháo hoa. Vì ở nơi thôn dã, núi rừng mênh mông, pháo hoa rực rỡ hắt trên nền tuyết trắng đẹp lịm người, từng đóa hoa nở rộ trên bầu trời, muôn hình muôn dạng, rực rõ đủ màu.
Trong nhà ăn, người quen biết và cả những người không quen biết, nhìn thấy nhau liền nói chúc mừng năm mới. Có mấy đứa trẻ nô đùa chạy nhảy, còn tặng cho Phàm Phàm một quả bóng bay to đỏ rực. Suốt buổi tối, Tiểu Phàm Phàm không để ý đến một thứ gì khác, mắt chỉ dính chặt vào quả bóng.
Điện thoại của Trác Thiệu Hoa reo.
Anh cầm lên, nhìn số máy gọi đến, có lẽ thấy hơi ồn nên anh rời khỏi bàn ăn, ra ngoài hành lang để nghe.
Nhân viên phục vụ bê vịt quay Bắc Kinh lên, người phụ nữ bàn bên tốt bụng bế Phàm Phàm hộ Gia Hàng để cô ăn cơm. Tiểu Phàm Phàm rất ra dáng quý ông, ngồi yên trong lòng người ta, không hề ngoạy ngọ.
Gia Hàng gắp một gắp hành lớn, đang định cuốn bánh tráng thì Trác Thiệu Hoa đứng ngoài cửa nhà ăn vẫy tay với cô.
Cô bước tới.
- Gia Hàng. – Trác Thiệu Hoa bịt ống nghe. – Dù trong lòng em đang cảm thấy như thế nào, nhưng tối nay không thể bướng bỉnh được. Nếu không, sau này nhất định sẽ hối hận, tới lúc đó thời gian không thể quay ngược lại được đâu.
Gia Hàng bị anh nói cho gai cả người:
- Điện thoại của ai thế ạ?
Trác Thiệu Hoa cung kính nói vào điện thoại:
- Mẹ, Gia Hàng đây ạ.
Anh đưa điện thoại vào tai Gia Hàng.
- Hàng Hàng. – Là tiếng bà Gia, hình như bà đang cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng nói run run. – Con có lạnh không?
Tim Gia Hàng thắt lại, một cảm giác xót xa lan ra khắp người.
- Không lạnh ạ. – Cô muốn gọi một tiếng mẹ, nhưng không hiểu sao lại không thể thốt ra lời. – Ở đây… rất ấm, có cả pháo hoa nữa, Phàm Phàm đang xem ạ.
- Đã ăn cơm tất niên chưa? – Điện thoại bị ông Gia giật lấy.
- Đang ăn ạ.
- Mấy giờ về? Anh rể con gói sủi cảo, còn đang để trong ngăn đá, loại nhân con thích ăn đấy.
- Dạ… mọi người đã ăn cơm tất niên chưa ạ?
Ông Gia còn chưa kịp trả lời, giọng Tử Nhiên đã bất thình lình vang lên:
- Dì, mẹ nói dì thực ra không phải là gì, mà là chị của cháu. Ha ha, cháu khoái quá, phen này nhóc Phàm Phàm phải gọi cháu là cậu rồi, cháu to hơn nó một bậc, sau này có thể dạy bảo nó rồi đúng không ạ?
Gia Hàng vốn đang buồn bã, Tử Nhiên hỏi như vậy khiến cô phải lau mồ hôi trên trán, nín thinh.
Đứng trên những góc đồ khác nhau thì cách nhìn nhận sự việc của những người khác nhau quả là khác biệt một trời một vực.
- Hàng Hàng. – Người nói sau cùng là Lạc Gia Lương. – Doanh Doanh đã


XtGem Forum catalog