Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.
làm sao? Gia Hàng nhét nắm tay vào mồm, cố ép mình không được quay đầu lại.
Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn mình cô đang khóc.
Bên ngoài, thím Đường và dì Lữ đang nói chuyện về thực đơn cho ngày giao thừa. Tết này họ sẽ ở Bắc Kinh, đợi xuân ấm, hoa nở, họ mới nghỉ phép về quê, vì Phàm Phàm còn nhỏ quá.
Tiểu Dụ cũng ở trong tứ hợp viện, thỉnh thoảng lại cất tiếng cười hồn hậu.
Dường như hôm nay thật sự là một ngày bình lặng, không khác gì với mọi ngày.
Khó khăn lắm Gia Hàng mới kìm được nước mắt, cô chầm chậm xoay người lại, nước mắt nước mũi còn chưa kịp lau đi, cô đã bắt gặp ngay một đôi mắt to đen lay láy, đang hấp háy nhìn cô.
Ai đã bế Tiểu Phàm Phàm vào đây?
Bộ dạng Gia Hàng trông hơi thê thảm, mồm và mũi sưng vù, mắt đỏ hoe, mặt ướt đẫm, Tiểu Phàm Phàm nghiêm túc nhìn đi nhìn lại, xác nhận cô đúng là Heo, đôi tay kích động khua khoắng.
Gia Hàng không đưa tay ra bế. Cậu nhóc thật sự là của cô sao?
Cậu nhóc cố gắng nhoài tới, nhưng quần áo nhiều quá, căn bản không lật sang được, hai cái chân cuống quýt giãy đành đạch, mặt đỏ bừng bừng, thét lên một tiếng thấu trời xanh.
Gia Hàng thở dài, ngồi dậy bế cậu nhóc vào lòng.
Cu cậu nở nụ cười nịnh nọt, lắc đầu lắc đuôi. Khóe miệng Gia Hàng sưng đỏ lên, cu cậu không biết đó là trò chơi gì, tò mò đưa tay lên chọc một cái, Gia Hàng kêu đau ầm ĩ.
Ha ha, Phàm Phàm khoái chí, lại chọc, Gia Hàng càng kêu to hơn. Cậu lại chọc, Gia Hàng xị mặt xuống tránh đi, nhưng cậu vẫn chọc được.
Đúng thế, cậu nhóc này chắc chắn là con của cô. Bởi vì một sự xác định không gì sánh được, mới không kiêng nể gì mà quấn cô, đòi hỏi tình yêu của cô.
- Nhóc thối, còn nghịch nữa là mẹ mặc kệ con đấy! – Gia Hàng gầm gừ.
Cậu nhóc ngoác miệng ra, để lộ cái lưỡi hồng bé xíu, nước dãi văng tung tóe vào người Gia Hàng. Dù chưa biết nói, nhưng cậu đã biết thừa Gia Hàng chỉ là một con hổ giấy.
Cu cậu chu mỏ lên thổi phì phì, mắt cong thành một vầng trăng nhỏ. Gia Hàng không biết cậu nhóc định làm gì, nhịn mãi hồi lâu, tim cô bỗng thót lại.
- Là Eo Eo phải không? – Eo Eo… Heo Heo.
Tiểu Phàm Phàm nhảy cẫng lên trong lòng cô.
- Nhóc thối, con biết gọi tên mẹ rồi phải không?
Không phải chứ, Gia Hàng sung sướng ôm chầm lấy cậu nhóc, vừa siết vừa thơm.
Nhân cơ hội này, Tiểu Phàm Phàm lại lấy tay chọc chọc vào chỗ đỏ đỏ kia, bật cười khanh khách.
- Nhóc thối, sau này phải gọi Heo là mẹ, nhé? – Gia Hàng túm lấy bàn tay đang khua khoắng không ngừng của cậu nhóc.
Phàm Phàm lại dẩu mỏ lên, đòi cô thơm.
Cô bật cười, véo cái mũi xinh:
- Mẹ hơi ghét con rồi đấy nhé!
- Anh thì không chỉ là hơi đâu, hừm! – Trác Thiệu Hoa đẩy cửa bước vào.
Gia Hàng nhìn tuyết rơi trắng xóa ngoài sân, những bong tuyết bay bay trong gió, trời đất tối sầm lại.
Anh ngồi xuống mép giường, ôm lấy Tiểu Phàm Phàm, nghiêng đầu hôn Gia Hàng một cái thật nồng nàn.
- Dậy đánh răng rửa mặt đi, ăn sáng xong, chúng ta xuất phát.
- Đi đâu ạ?
- Đưa thằng nhóc thối này đi nghỉ tuần trăng mật muộn của bố mẹ.
Gia Hàng ngẩn người, không từ chối.
Không đi xa, chỉ là một sơn trang suối nước nóng ở ngoại ô Bắc Kinh. Có lẽ thủ trưởng cũng biết hiện giờ cô đang chịu sự giám sát của Bộ Công nghệ Thông tin, không thể ra khỏi Bắc Kinh.
Nhưng ở đây đã là tốt lắm rồi, ít nhất tạm thời không cần phải đối diện với những người, những chuyện khiến cô phiền muộn.
Thả bước đi dạo trong sơn trang, thật sự không thể hình dung nổi bây giờ là mùa đông, cây cỏ xanh tươi mơn mởn, hoa trái nở rộ. Ở đầu cầu thang có một chậu sơn trà, những đóa hoa màu hồng phấn và trắng tinh khôi xen lẫn vào nhau, bừng nở chi chít trên cành.
Trác Thiệu Hoa đặt một căn phòng riêng, khách sạn chu đáo bố trí cả một chiếc xe đẩy em bé.
Có lẽ biết cái xe đó là dành riêng cho mình, Tiểu Phàm Phàm phấn khích đòi Gia Hàng bế tới đó. Đẩy hai vòng trong phòng là cu cậu chán, dang tay ra, được Gia Hàng bế vẫn thoải mái hơn.
Trác Thiệu Hoa cởi áo khoác ra, đón lấy Tiểu Phàm Phàm rồi nói với Gia Hàng:
- Em sắp xếp hành lý đi, anh đi gọi điện thoại.
Hành lý sắp xếp khác đơn giản, kem đánh răng bàn chải để vào nhà vệ sinh, áo khoác treo vào trong tủ là xong.
- Bố, mẹ, chị hai, bọn con tới rồi. Dạ, đi đường thuận lợi ạ. Phàm Phàm rất vui, Hàng Hàng cũng thế… Con biết rồi, vâng ạ!
- Sao không gọi điện cho đại thủ trưởng? – Gia Hàng không bỏ qua nội dung một cuộc điện thoại nào của anh. Có người nhà của cô, có công việc, có bạn bè, thậm chí còn gọi cả cho ông Án Nam Phi, nhưng không có đại thủ trưởng.
Trác Thiệu Hoa dịch Tiểu Phàm Phàm sang chân bên kia, vỗ vỗ:
- Nào, ngồi xuống đây.
Gia Hàng suýt nữa ngã lăn ra đất, cử chỉ thân mật này của thủ trưởng sao giống hệt như nam chính trong phim truyền hình hạng ba vậy.
- Em đứng nghe…
Trác Thiệu Hoa nhướn mày, đưa tay ra kéo, cô ngã thẳng vào lòng anh.
Tiểu Phàm Phàm cười ngặt ngẽo trước bộ dạng thảm hại của cô.
- Nhà anh không có truyền thống đoàn viên đêm giao thừa, lúc này, bố đã đến khắp các quân khu thăm hỏi binh s