Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

a cô vẫn chưa thể hiện rõ hay sao?
- Có tiện cho anh số điện thoại không?
Cô không có gan từ chối, thành thật đọc đủ mười một con số.
- Tối qua Phàm Phàm bị trớ, quậy tới gần sáng mới ngủ. Hình như anh hơi bị cảm, phải cách ly với con vài hôm. Chủ nhật này anh phải đi công tác ở quân khu Lan Châu mấy ngày.
- Gia Hàng?
- Có mặt, có mặt!
- Hợp đồng kiếm tiền kia đã đưa cho em chưa?
- Lúc nào tới đây, anh sẽ nhờ luật sư xem hộ em, sau đó anh và em cùng đi ký hợp đồng.
Người đông sức đông?
- A, anh bận lắm mà.
Trên bến thuyền, du khách ngày càng đông, ông Án Nam Phi vẫn đứng đợi bên cạnh, cô muốn cúp máy.
- Thời gian này anh có thể sắp xếp được. Được rồi, đi ăn gì với dượng đi! Tối gặp!
- Không gặp đâu, em… về nhà chị hai. – Giọng nhẹ bẫng, như bị gió thổi bay.
- Ờ mấy hôm?
- Không phải mấy hôm.
- Ừ, vậy cứ ở với chị, anh sẽ gọi điện cho em. – Anh nói tạm biệt trước.
Tiếp đó, điện thoại của cô kêu tinh một tiếng, có một tin nhắn đến, “Gia Hàng, anh là Trác Thiệu Hoa!”. Anh biết cô không nhớ số điện thoại của anh, nên đoán ra mà thông báo trước.
Vì sự có mặt của Tiểu Phàm Phàm, hai đường thẳng song song bọn họ lại thắt thành một cái nút. Hôm trước, khi xách túi ra khỏi quân khu, cô tưởng cô đã gỡ cái nút này ra. Giờ đây, anh lại thắt nó lại.
Cô thật sự không đoán được dụng ý của anh. Điều cô có thể đoán được là, từ giờ trở đi, mọi hành động của cô đã bị kiểm soát.
Ba ngày trước ông Án Nam Phi tới Nam Kinh chủ trì một hội nghị, hôm nay hội nghị kết thúc, ban tổ chức bố trí cho mọi người đi tham quan, điểm đầu tiên chính là hồ Huyền Vũ. Ông đã học bốn năm ở Nam Kinh, mọi ngóc ngách của Nam Kinh đều đã đặt chân tới, không có hứng thú thăm lại chốn xưa, nhưng lại không từ chối được tấm thịnh tình của người phụ trách là Lê Trân.
Lê Trân là bạn đại học của ông, hơn mười năm không gặp.
Ông giới thiệu Gia Hàng với mọi người, vừa nói đây là cháu dâu đằng nhà vợ, tất thảy mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, vội vàng im lặng. Ông Trác Minh – anh vợ của ông Án Nam Phi là ai, khắp Trung Quốc không ai không biết. Cháu vợ ông – Trác Thiệu Hoa, tính tình khiêm nhường, nhưng vẫn không che đi được ánh hào quang chói lọi.
Bà Lê Trân phản ứng nhanh nhất, vội nhiệt tình mời Gia Hàng cùng đi chơi với mọi người.
- Cháu đi chuyến tàu lúc 10h20. Gia Hàng từ chối khéo.
- Vậy bây giờ chúng ta đi ăn trưa. – Bà Lê Trân tuy cơ ứng biến.
Chín rưỡi ăn cơm trưa, quá khoa trương rồi. Gia Hàng im bặt.
Ông Án Nam Phi cười cười, thay mặt Gia Hàng nói lời cảm ơn, nhờ bà Lê Trân mua thêm giúp ông vé tàu chuyến 10h20, ông sẽ cùng Gia Hàng, trở về Bắc Kinh.
Sau đó, ông xua bà Lê Trân và mọi người đi, ông hỏi Gia Hàng muốn ăn gì, Gia Hàng chỉ đại:
- KFC đi ạ!
Cô hậm hực gọi một cái hamburger cỡ lớn, một suất khoai tây chiên to, một cốc cola to, một bát canh phù dung to tướng khóe mắt nhướn lên, nhoài người về phía trước. Đi ăn với trưởng bối đương nhiên chẳng có lý nào con cháu phải trả tiền cả.
Ông Án Nam Phi tươi cười hỏi:
- Có gọi thêm một suất kem không?
- Có ạ, cháu ăn kem dâu. – Không mất tiền tội gì không ăn.
Ông Án Nam Phi rút ví ra trả tiền, bảo cô ngồi vào bàn, ông đợi đủ đồ ăn rồi mới ra đó.
Giọng nói yêu chiều hoàn toàn coi cô là con nít, muốn la lối khóc lóc cũng chẳng có lý do.
Gia Hàng buồn bực ngồi xuống cắn móng tay.
- Chưa ăn sáng à? – Nhìn Gia Hàng đang phùng má, miệng ông cứ nhếch lên.
Gia Hàng không buồn ngước mắt lên:
- Dạ!
- Thì ra thật sự có chứng trầm cảm sau sinh. – Ông Án Nam Phi vẫy tay gọi phục vụ tới rót nước cho ông.
Gia Hàng sặc, ho đến nỗi mặt đỏ bừng lên như gấc.
- Trầm cảm sau sinh?
- Không phải sao? Nếu không sao chẳng nói lời nào đã chạy tới Nam Kinh, Thiệu Hoa chọc giận cháu à?
Làn da trắng trẻo của cô vì ho nhiều quá mà ửng hồng lên, trông hết sức trẻ trung xinh đẹp.
- Cháu không bỏ nhà ra đi.
- Ừ, cháu đi thăm họ hàng bạn bè, du sơn ngoạn thủy thôi. – Ông nhìn cô trách móc. – Giờ cháu đã làm mẹ rồi, không thể tùy tiện như trước đây được. Cháu có từng nghĩ tới Thiệu Hoa sẽ lo lắng cho cháu như thế nào không?
Không còn tâm trạng ăn tiếp nữa, cô rút khăn giấy ra lau tay, thở dài:
- Dượng, cháu đã bảo cháu thật sự không tùy tiện…
- Vậy là cháu có kế hoạch, có tính toán từ trước? Dượng gọi điện hỏi Thiệu Hoa về cháu, nó còn không nói được gì.
- Anh ấy vốn không phải là người nói nhiều. – Cô lẩm bẩm.
Bà Lê Trân nhanh chóng đưa vé tàu đến, thêm cả hai túi đặc sản Nam Kinh, vịt muối gì đó, rất to.
Bọn họ là khách quý, đi đường chuyên dụng, trên xe ngồi khoang riêng. Bà Lê Trân bắt tay chào từ biệt ông Án Nam Phi, gương mặt được chăm sóc tốt của bà thoáng ửng hồng, lúc xuống xe, mắt bà ngân ngấn nước.
Gia Hàng buột miệng hỏi:
- Cô ấy là hồng nhan tri kỷ thời đại học của dượng ạ?
Sắc trời nhập nhoạng, đèn trong toa đã bật, ánh đèn rọi lên vai Án Nam Phi, một bên bị khuất bóng, đường nét rõ rệt, một bên sáng lên dưới ánh đèn, vẻ mặt ông hơi mơ hồ, như thể đang lạc vào