Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2107 lượt.
br>Qua khe hở duy nhất trên tường anh thấy
Mọi thứ đang diễn ra hoàn hảo
Chàng khoác chiếc áo choàng màu trắng
Nàng ôm bó hoa Nghi lễ
Hứa hẹn Ôm hôn
Học thuộc lòng: Vận mệnh Anh khổ công học thuật nói bụng
(Đầu lưỡi – con thủy quái dịu dàng
Nhúc nhích trong vũng nước nhỏ nhoi)
Con quái nói: Vâng Tôi đồng ý.
Cô sợ thơ ca, còn sợ hơn cả văn cổ. Văn cổ còn có thể truy về nguồn gốc, chứ thơ ca thì tuyệt nhiên không biết thế nào mà lần, mỗi người một ý.
Nhưng bài thơ này, lại khiến cô không rét mà run.
Bài thơ rất có tính tượng, cũng rất có nội dung. Có phải cô đã quá mẫn cảm hay không, qua bài thơ cô hiểu được ai cũng không phải là duy nhất của ai, không có cái cảm giác không ai có thể thay thế được. Nếu bạn xoay người bỏ đi, tất sẽ có người đi tới. Buổi diễn phải tiếp tục, khuyết vai A thì vai B sẽ hóa trang lên sàn, khán giả vẫn vỗ tay như sấm dậy.
Dựa vào cái gì mà khẳng định được lòng người không thể đổi thay?
Điện thoại trong túi áo khoác cô bỗng reo lên.
Là Mạc Tiểu Ngải; cô thở hắt ra một hơi.
- Heo, cậu mở máy rồi.
- Nhớ mình à? – Cô che miệng để không kinh động đến người hàng xóm đang đọc thơ.
- Hận cậu mới đúng. Ông chủ công ty game Trì Sánh muốn mời cậu ăn cơm, bao giờ cậu về Bắc Kinh?
- Gọi cậu bao giờ?
- Hôm qua.
Cô cười ha ha, không dám kể mình đã gặp ông ta một lần.
- Ngày kia mình về Bắc Kinh, tới lúc đó sẽ hẹn cậu.
Xem ra phương án thiết kế của cô đã được duyệt rồi.
- Đúng rồi, chỗ cậu có ở thêm được một người nữa không? – Cô thật sự không muốn ở nhà chị hai. Cô mà tới đó, anh rể sẽ ngủ cùng với Tử Nhiên trên chiếc giường bé tí, nhường chiếc giường to cho cô và chị hai.
Mạc Tiểu Ngải ấp úng.
- Cậu có vấn đề? – Cô đánh hơi được mùi mờ ám ở đây.
- Mình… mình có bạn trai, thỉnh thoảng anh ấy sẽ đến thăm mình. Nếu cậu không để ý thì cứ tới đi!
Cô để ý đấy có được không hả?
- Vậy để mình nghĩ cách khác.
Đồ bạn đểu đắm đuối sắc dục, hừm!
- Mình sẽ để ý vụ nhà cửa giúp cậu.
- Không cần đâu.
Cô vội vàng cúp máy. Khu tứ hợp viện trước đây cô chưa trả nhà, ở thì vẫn ở được. Chỉ có điều nếu ở đó, thì phải ăn nói ra sao về việc Tiểu Phàm Phàm trong bụng đã đi đâu mất? Cô không muốn phải lừa dối những con người hiền lành đó nữa.
Đau đầu ghê!
Nam Kinh đang mưa, chưa chắc đã ấm hơn Bắc Kinh, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Cô ở khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang gần ga tàu, tắm nước nóng xong lăn ra ngủ vùi. Tỉnh dậy đã là giờ ăn trưa, cô ra ngoài ăn thấy ngay một mặt hồ rộng lớn với thuyền bè và ngọn đảo nhỏ xíu khỏi phải hỏi, đây chính là hồ Huyền Vũ[2'>.
Mưa đã tạnh, cô mua một tấm bản đồ Nam Kinh, tranh thủ thời gian đi lăng Trung Sơn[3'>, không trèo lên trên đỉnh mà chỉ tới nửa chừng thì quay lại, sau đó vội vàng đi một vòng Vũ Hoa đài, Mỹ Linh cung, miếu Phu Tử, sông Tấn Hoài[4'>, hơn mười giờ tối mới thở hổn hển trở về khách sạn.
[2'> Một thắng cảnh cấp quốc gia nổi tiếng của Nam Kinh.
[3'> Tức lăng mộ của Tôn Trung Sơn, nằm ở ngoại vi thành phố Nam Kinh.
[4'> Các thắng cảnh nổi tiếng của Nam Kinh.
Tàu hỏa chạy chuyến mười giờ sáng hôm sau, cô dậy sớm đi dạo hồ Huyền Vũ. Đi thuyền dạo quanh hồ, sáu người một thuyền, mười lăm tệ một vé, không đắt lắm.
Trên mặt hồ gió hiu hiu thổi khiến người cô lành lạnh. Một chiếc du thuyền to rẽ sóng chạy tới ngay phía trước, chiếc thuyền nhỏ chở cô bị sóng xô đi mấy mét. Mấy du khách ngồi cùng thuyền nói loại thuyền đó chỉ dành cho khách quý, trong đó chắc chắn toàn là nhân vật tai to mặt lớn.
Cô chửi thầm trong bụng, quắc mắt bất bình nhìn sang bên đó.
- Tiểu Gia? – Trên boong của chiếc du thuyền, một người đàn ông trung niên đứng sững lại.
Cô quay mặt sang một bên, vờ như đang ngắm sóng. Không nghe không nhìn thấy gì hết, được chưa! Trái Đất to hay nhỏ, chẳng liên quan gì đến cô hết.
- Người kia có phải đang gọi cô không? – Nam du khách còn lại đi cùng với nhau, không có ai họ Chu (Gia), ông chủ thuyền bảo ông ấy họ Dương. Giữa hồ lại chỉ có mỗi thuyền của bọn họ.
- Tôi không quen. – Cô ủ rũ, lại muốn vò đầu.
Chiếc thuyền lớn nhanh chóng đi ra xa, lúc này cô mới thoải mái hóng gió hồ.
Họ mua vé một tiếng, ông chủ thuyền căn đúng thời gian, chạy một vòng rồi quay lại bến.
Trên bến đã có người đợi sẵn, cười hì hì đưa điện thoại ra:
- Thiệu Hoa muốn nói vài câu với cháu.
Chúa nhân từ ơi, đây chính là cái gọi là lưới trời lồng lộng có phải không?
Nếu đằng sau không phải là hồ, cô thật muốn quay đầu chạy biến.
Cô hậm hực nhận điện thoại, nặn ra một nụ cười giả lả:
- Cảm ơn dượng.
Ông Án Nam Phi nháy mắt tỏ vẻ hiểu ý:
- Không cần cảm ơn, chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?
Giọng thủ trưởng rất bình tĩnh:
- Nam Kinh có lạnh không?
- Không lạnh. – Da đầu tê rần, không từ mà biệt là vô đạo đức.
- Có mang sạc điện thoại không? Em kiểm tra xem, điện thoại của em hết pin rồi.
Mồ hôi cô đầm đìa tuôn, củi đầu nhận lỗi:
- Em… em đổi sim.
Anh đi tìm cô sao ? Chẳng phải đã nói rõ ràng rồi sao, haizz, chẳng lẽ ý tứ củ