Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

ặn gật đầu chào vợ chồng giáo sư Lâm đang nhìn nhau trân trối.
Gia Hàng khom người xuống, anh ta nửa kéo nửa đẩy cô vào trong xe.
- Tôi không đi, tôi phải ở lại, những vật đó không thể để họ mang đi được, Tiểu Phàm Phàm đã không có mẹ rồi, nếu còn không có cả đồ vật kỷ niệm của mẹ nữa thì đáng thương biết bao! – Mắt Gia Hàng đỏ hoe, ra sức giãy giụa.
Thành Công nheo mắt lại đầy cảnh giác.
Anh ta lôi Gia Hàng đến một nhà hàng tây tên là Mặt trời lạnh, cố tình ngồi trong góc. Có một bức bình phong ngăn cách họ với bên ngoài. Không có tâm trạng nghiên cứu thực đơn, anh ta bảo nhân viên phục vụ cứ dọn bữa bình thường, sau đó xua nhân viên phục vụ đi, gõ gõ ngón tay trên mặt bàn:
- Heo, tua lại những lời vừa nói, tôi muốn nghe lại một lần nữa.
Gia Hàng phát huy tinh thần Đảng viên bất hạnh rơi vào Cố Cung, mặc ngươi muốn dùng hình tra tấn, dùng tiền mua chuộc, miệng của Heo đã bị khóa kín, không tài nào mở ra được.
- Được, cô có quyền giữ im lặng, nhưng không có nghĩa là cô vô tội. – Thành Công khoanh tay trước ngực, cười lạnh lùng. – Heo, cô quên là tôi làm gì rồi sao?
Gia Hàng cười gượng gạo phản bác:
- Dù sao anh cũng không phải là cảnh sát, anh không có quyền bắt tôi.
Ánh mắt Thành Công sáng rực khác thường:
- Tôi là bác sĩ phụ sản, nói kiêu căng một tí thì là một chuyên gia phụ sản đầy uy tín. Lâm Giai Tịch từng là bệnh nhân của tôi.
- Thế thì liên quan gì đến tôi? – Gia Hàng hối hận muốn mổ bụng tự sát, những lời đó sao cô có thể nói ra miệng cơ chứ?
- Sau khi kết hôn nửa năm, Thiệu Hoa đưa Giai Tịch tới bệnh viện nhờ tôi kiểm tra. Các chỉ số của Giai Tịch đều rất bình thường, cũng không có thói quen gì không tốt, hai người họ đều không cố ý tránh thai, nhưng mãi vẫn không có con. Một tuần sau, tôi hẹn gặp họ, cho họ biết đời này Giai Tịch không thể tự mình trở thành một người mẹ được.
Ánh mắt anh ta bén nhọn như một lưỡi gươm, phóng về phía Gia Hàng.
- Giai Tịch thuộc diện vô sinh do miễn dịch, chính xác hơn là hai nhân tố: một là do miễn dịch tử cung và hai là do kháng thể ở màng bảo vệ noãn. Nói một cách đơn giản, chính là trong chất dịch ở tử cung của Giai Tịch tồn tại một lượng lớn các chất giết chết tinh trùng, giảm tỉ lệ tinh trùng sống sót, ngoài ra còn khiến cho tinh trùng không phân biệt được cơ thể tiếp nhận, không thể kết hợp với trứng. Cho dù may mắn thụ thai, thì kết cấu chắc chắn của màng bảo vệ sẽ khiến phôi thai bị giữ lại trong màng, không thể bám vào trong tử cung.
Nói xong một tràng giang đại hải các thuật ngữ chuyên ngành, Thành Công bưng ly nước trên bàn nhấp cho đỡ khô cổ, nở nụ cười cổ quái.
- Có hai cái trạm kiểm soát nghiêm ngặt như vậy, cho dù có làm thụ tinh nhân tạo thì tỷ lệ sảy thai và quái thai vẫn rất cao. Nếu Giai Tịch có may mắn được làm mẹ, con đường duy nhất… là nhờ người mang thai hộ!
Đôi mắt thâm trầm đen láy của Thành Công khẽ gợn một nét cười châm biếm, Gia Hàng không kịp điều chỉnh lại nét mặt, mở to mắt hoảng hốt.
- Tôi nói đúng rồi phải không? – Thành Công cực kỳ đắc ý. – Sao tôi lại chưa từng nghĩ tới mặt này chứ, Thiệu Hoa không có cơ hội quen biết loại người như cô. Tôi còn nói đùa với cậu ta rằng có phải cô đã cho cậu ta uống thuốc không, thì ra là như vậy!
- Thành lưu manh, anh nói dễ nghe một chút được không, thế nào là loại người như tôi? – Vành tai Gia Hàng đỏ rực lên, cô đã bắt đầu kích động.
Thành Công không nổi giận, hai tay ấn xuống bàn:
- Đừng ầm ĩ lên, có người đang nhìn chúng ta đấy. Bây giờ hãy nói chi tiết cho tôi nghe. Tôi hiểu tính cách của Thiệu Hoa, cậu ấy tuyệt đối không chấp nhận những chuyện trái với luân thường như thế này, Giai Tịch tốn bao nhiêu tiền cho cô? Tôi cũng muốn biết chút ít về thị trường mang thai hộ…
Gia Hàng cầm cốc nước trên mặt bàn hất thẳng vào mặt Thành Công, hai tay run bắn lên.
Nước từ cằm anh ta nhỏ tong tong xuống cổ áo chữ V của chiếc áo lông cừu màu xám nhạt, ướt đẫm một màng trước ngực.
Nhân viên phục vụ bê rượu vang và thức ăn sững sờ đứng cạnh tấm bình phong, không dám tiến lên.
Thành Công lấy khăn lau mặt, cười hì hì vẫy nhân viên phục vụ:
- Đói lắm rồi, mau dọn đồ ăn đi! Đã xem phim Cô nàng ngổ ngáo chưa?
Nhân viên phục vụ nở nụ cười thông cảm, đặt đồ ăn lên bàn, vờ như không biết gì.
- Thành lưu manh, mau trịnh trọng xin lỗi tôi. – Gia Hàng rất muốn bỏ đi một mạch, nhưng như thế, không biết gã Thành lưu manh này sẽ làm ra những chuyện gì.
- Tôi xin lỗi, vừa rồi tôi có sao nói vậy, xin lỗi.
Thành Công không chút do dự, vẻ mặt còn rất nghiêm túc, khiến Gia Hàng ngỡ ngàng.
- Tôi biết cô không phải là người như thế, nhưng hôm nay cô nhất định phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tôi, nếu không tôi sẽ đi hỏi Thiệu Hoa.
- Tại sao anh lại phải biết? – Gia Hàng cắn môi, biết là hôm nay chạy không thoát, nhưng lại không muốn khoanh tay chịu trói.
- Nếu không muốn nói, thì ăn cơm trước đi! Thành Công ung dung nâng ly rượu trên bàn lên nghịch, cứ như chẳng hào hứng đến thế.
Gia Hàng nhíu mày, im lặng hồi lâu.
- Anh có