Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.
cảm thấy nhà hàng này bài trí rất tầm thường không? – Cô đột nhiên hỏi.
Thành Công nhún vai, nhà hàng Tây thông thường đều thích bài trí theo phong cách Baroque[1'>
[1'> Phong cách xây dựng của thời kỳ Baroque, Ý bắt đầu vào cuối thế kỷ mười bảy, tận dụng những ngôn ngữ của kiến trúc Phục Hưng theo một cách thức mới.
- Tôi biết một nhà hàng phong cách hơn ở đây nhiều, nằm ở gần công viên, trước cửa là một quảng trường có đài phun nước theo nhạc, nhà hàng có nguyên một vách tường bằng kính nhìn ra quảng trường. Tối mùa hè đài phun nước bật, trông rất đẹp trong ánh đèn rực rỡ đủ màu. Nơi đó tối nào bàn ăn cũng được đặt kín, nhưng có rất nhiều thực khách đứng ngoài xếp hàng đợi tới lượt. Đặc sản của họ là món khai vị bằng chả cua sốt quả bơ và nước bưởi ép, súp bí đỏ nấu quế, salad hạnh nhân, món chính được gọi nhiều nhất là gà cuộn hun khói kiểu Pháp và gà tơ nướng cỏ xạ hương ăn kèm với nấm rừng.
- Xanh Thẫm? – Thành Công nhướng mày.
Đúng thế, nhà hàng đó tên là Xanh Thẫm, do một người Israel mở, cô làm thêm ở đó.
Thực ra nhà hàng Tây cao cấp có yêu cầu rất nghiêm ngặt về lễ nghi với nhân viên, trước bàn làm việc chính thức đều phải được tập huấn, cô là nhảy dù vào giữa chừng. Có một đàn chị khóa trên vì không bảo vệ được luận văn, mãi không tốt nghiệp được nên tới tìm cô, cô giúp chị ấy giải quyết. Chị ấy mời cô ăn cơm, chính là ở nhà hàng Xanh Thẫm.
Cô như già Lưu[2'> vào Đại quan viên, từ đầu chí cuối đều há hốc mồm sửng sốt, cuối cùng hỏi một câu cực kỳ ngớ ngẩn:
- Làm thêm ở đây được nhiều tiền lắm phải không?
[2'> Nhân vật trong tác phẩm Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần, là một bà già quê mùa.
Đàn chị hỏi:
- Em muốn làm à?
Nhiệt huyết dâng trào, được thôi!
Khi đó, Chu Văn Cẩn đã ra nước ngoài hơn nửa năm, cô mất đi hứng thú với việc học hành, thời gian rảnh rỗi không biết làm gì.
Cô cũng từng làm thêm trong nhà hàng Tây, cảm thấy mình có thể đảm nhiệm được.
Anh họ của đàn chị là quản lý nhà hàng, nói một câu là cô được nhận.
Quản lý nhờ tổ trưởng dẫn dắt cô, sau một tuần tập huấn, công cuộc sinh nhai của cô đã bắt đầu.
Chưa tới ba ngày, cô đánh vỡ một cái đĩa, đánh đổ cà phê lên khăn lụa tơ tằm của một quý phu nhân. Nể mặt cô em họ, quản lý không tiện sa thải Gia Hàng, liền điều cô ra bên ngoài làm tiếp tân…
Chuyên phát phiếu và ổn định trật tự của khách đợi tới lượt.
Eo giắt điện đàm, tai cài micro, trông như tổng đài viên. Công việc này rất hợp với Gia Hàng, cô là người không ngồi được yên một chỗ, ở bên ngoài có thể chạy tới chạy lui, không cần phải đứng thẳng người, không cần lúc nào cũng phải cười toe toét.
Những ngày tháng như vậy cũng chẳng vui sướng chút nào, từ sáng tới tối, từ phần eo trở xuống đều mất hết cảm giác, nhưng được cái cô ngủ rất ngon.
Mạc Tiểu Ngải lo lắng bảo cô quay về học, nói cô đã bị ánh trắng làm cho đen sì rồi.
Cô cảm thấy tình trạng của mình giống như một đứa trẻ, không tìm thấy đường về nhà, chi bằng dừng lại nghỉ chân một chút!
Những ngày tháng đi làm thêm trôi qua rất nhanh, ba tháng sau, một hôm không hiểu sao khách khứa rất đông, đã tám giờ mà bên ngoài vẫn còn cả một hàng người dài.
Đứng ở cuối hàng là một mỹ nhân.
Cảnh đẹp người xinh, đều tự nhiên thu hút ánh nhìn của mọi người. Lúc đưa phiếu cho người đó, Gia Hàng không kìm chế được mà cười với chị ta.
Đêm tháng năm, trời lúc nóng lúc lạnh. Mỹ nữ mặc chiếc váy liền màu hồng cánh sen, một tấm khăn choàng tua rua bảy màu khoác ngang vai, ôm một bó tulip trắng trong lòng, mái tóc xoăn dài buông xõa tự nhiên mà không rối, ngược lại càng tăng thêm vẻ yêu kiều.
Gia Hàng chưa trải qua thời đại Quỳnh Dao, nhưng từng nghe chị Gia Doanh nhắc tới, người đẹp này chính là ứng cử viên cho nữ chính trong Quỳnh Dao, nguyệt thẹn hoa nhường, khiến người người thương mến.
Mỹ nữ vào nhà hàng lúc chín giờ hơn, Gia Hàng tháo micro bên tai ra, vào bếp uống nước. Lúc ra ngoài, nhân viên phục vụ đang bê salad lên cho bàn số 9 thì bị mót tiểu, nhờ Gia Hàng bưng lên giúp, luôn miệng căn dặn Gia Hàng phải cẩn thận.
Gia Hàng trợn mắt bê đồ đi, bàn số 9 là người đẹp kia, ngồi một mình, hơi kỳ quặc.
- Cảm ơn!
Chiếc khăn choàng đã vắt lên thành ghế, bờ vai mỹ nhân thật mảnh mai.
- Da em đẹp quá! – Mỹ nhân ngước nhìn lên, nụ cười rạng rỡ.
Gia Hàng cười đáp lại, lúc này mới để ấy thấy làn da mỹ nhân trắng qua mức.
- Chị có thể mời em ăn tối cùng chị không? – Mỹ nhân hỏi:
Gia Hàng lắc đầu:
- Xin lỗi, nhà hàng không cho phép nhân viên dùng bữa với khách hàng.
- Không sao, để chị nói với quản lý. Em có bận việc gì không?
Gia Hàng thành thật gật đầu.
- Nhận lời chị được không, với chị hôm nay là một ngày đặc biệt. – Đôi mắt đẹp lấp lánh nước, ánh lên vẻ khẩn cầu.
Trước ánh mắt như vậy, Gia Hàng như bị thôi miên, không nỡ từ chối.
Mỹ nhân quả thực chạy đi tìm quản lý, quản lý yêu cầu Gia Hàng thay đồ làm việc, coi như đã hết ca.
- Chị tên là Lâm Giai Tịch. – Mỹ nhân yểu điệu chìa tay về phía Gia Hàng.
- Gia Hàng!
Hai tay Lâm Gi