Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.
. Hôm nay, nó đã… – Người phụ nữa già nua đầm đìa nước mắt.
- Muốn khóc thì về nhà khóc, cứng rắn lên một chút có được hay không? Người ta đã có vợ có con, Giai Tịch chỉ còn một nắm tro tàn, nơi này đã không còn là nhà nó nữa. Dì Lữ, xin dì tránh ra. Người đàn ông nho nhã cao giọng trách móc.
Dì Lữ lo lắng xua tay:
- Giáo sư Lâm, ông đừng làm khó tôi, tôi chỉ giúp việc cho nhà thiếu tướng Trác thôi, không thể làm chủ việc này được. Ông đợi cậu ấy về được không?
Thím Đường không quen hai người bỗng dưng xông vào đây này, ngơ ngác bế Phàm Phàm đứng trên hành lang.
- Tôi là bố của Giai Tịch, đến lấy tranh và lễ vật của con tôi còn cần nó đồng ý hay sao? – Giáo sư Lâm quắc mắt giận dữ, khua tay múa chân.
Dì Lữ khổ sở nài nỉ:
- Giáo sư Lâm… Thiếu tướng Trác, cậu về rồi.
Dì Lữ mừng rỡ chạy về phía Trác Thiệu Hoa lúc này đang bước vào sân.
- Bố, mẹ! – Anh gật đầu.
- Chúng tôi không nhận nổi cách xưng hô này. Tốt lắm, anh về rồi, vậy thì xin báo cho anh một tiếng. Tất cả tác phẩm của Giai Tịch lúc còn sống, quần áo, đồ trang sức nó từng dùng, chúng tôi phải đem về hết. Nếu anh không chịu thì chúng tôi mua lại.
Trác Thiệu Hoa từ từ nhắm mắt lại, giọng điềm đạm:
- Thím Đường, thím bế Phàm Phàm vào phòng đi. Bố, mẹ, tại sao đột nhiên lại làm như vậy?
- Tại sao chúng tôi lại không thể làm như thế? – Bà Lâm nhảy dựng lên. – Chẳng lẽ phải đợi đến ngày nhìn thấy đồ của Giai Tịch bị ném ra bãi rác hay ra chợ đồ cũ sao? Anh không còn trân trọng nữa, nhưng chúng tôi thì còn.
Dì Lữ không nhịn được lẩm bẩm:
- Nói gì cũng phải có lương tâm, đồ của cô Lâm chúng tôi đâu có không trân trọng? Bà vào phòng ngủ, vào phòng làm việc mà xem, đến giờ mẹ Phàm Phàm vẫn còn ngủ ở phòng dành cho khách đấy!
Bà Lâm cười lạnh:
- Bây giờ bà đang bất bình, chê Giai Tịch nhà tôi chiếm đất phải không, được thôi, bây giờ chúng tôi dọn đi, các người hài lòng rồi chứ.
- Không phải, không phải. – Dì Lữ khổ sở quay sang phía Trác Thiệu Hoa.
- Bố, mẹ, mời vào nhà ngồi. – Trác Thiệu Hoa nói. – Giai Tịch là vợ con, tất cả đồ đạc và tác phẩm của cô ấy đều mang dấu vết của cuộc sống chung của bọn con trước đây, con cảm thấy nên giữ lại ở đây. Bất cứ lúc nào bố mẹ cũng có thể tới thăm, nhưng không thể mang đi.
Giọng nói không trầm không bổng, nhưng lại mang theo một sự cố chấp không thể xâm phạm.
- Anh không xứng nói những lời này.
Giọng giáo sư Lâm bỗng cao vút lên, khiến Gia Hàng vừa mới đặt chân qua cổng liền sững người, sau lưng cô là Thành Công.
Bọn họ gặp nhau ở cổng quân khu, Thành Công tới tặng quà năm mới cho Tiểu Phàm Phàm, Gia Hàng nói mình vừa đi dạo phố về. Tay cô xách một túi đồ ăn Lai Y Phần, bên trong kêu lọc xọc.
Thanh Công thò đầu nhìn vào trong túi:
- Đây là cô mua cho mình đấy hả?
- Tôi và Phàm Phàm cùng ăn. – Gia Hàng giấu túi đồ ăn ra sau lưng.
- Cứ khoát lác đi, Phàm Phàm nhà cô đã ra phố mua tương được rồi đấy.
- Tôi ăn cũng tức là Phàm Phàm ăn.
Thành Công liếc bộ ngực Gia Hàng một cách thâm sâu, miệng nhếch lên gian tà:
- Tôi nhớ là Phàm Phàm chỉ ăn sữa bột.
- Cái đồ… Thành lưu manh. – Gia Hàng tức tối dùng bàn tay băng bó đẩy anh ta một cái, lách người chạy đi.
Hai người một trước một sau đi vào trong sân.
- Trước đây chúng tôi đã bị vẻ đạo mạo nghiêm trang của anh đánh lừa, nếu anh yêu Giai Tịch dù chỉ một chút, anh có kết hôn chớp nhoáng sau khi nó nằm xuống chưa đầy nửa năm không, cô ả kia lại còn sắp lâm bồn nữa. Anh không cảm thấy vô sỉ, nhưng chúng tôi thấy muối mặt thay anh. Không nói nhiều nữa, trả đồ đạc của Giai Tịch cho chúng tôi.
- Không được! – Gia Hàng hét lên.
Mọi người quay đầu lại.
Không khí nhất thời trầm xuống.
Một lát sau, giáo sư Lâm gầm lên:
- Cô có tư cách gì nói chuyện với tôi?
Gia Hàng không nhìn ông ta mà chạy đến bên người Trác Thiệu Hoa, mặt đỏ phừng phừng:
- Anh nói, nói thật với bọn họ đi.
Trác Thiệu Hoa dùng ánh mắt ra hiệu cho cô im lặng.
- Nếu anh không nói, thì em nói.
Trác Thiệu Hoa im lặng.
- Anh sợ bọn họ không tin, anh cho bọn họ xem nhật… Ưm!
Trác Thiệu Hoa bỗng ôm cô vào lòng, hòa tan những lời cô định nói trong lồng ngực rộng lớn của mình.
Cảnh tượng này càng khiến ông bà Lâm ngứa mắt.
- Đừng nói gì, anh sẽ xử lý. – Anh bịt miệng cô, ghé sát vào tai cô thì thầm.
- Em không muốn anh phải chịu ấm ức như vậy. Nếu anh không cho họ xem, em sẽ đột nhập vào máy tính của anh, công khai cho tất cả mọi người, – Ánh mắt cô đang hạ lời thề.
Anh nhắm mắt lại, một luồng nhiệt nóng dâng lên trong tim, khiến toàn thân anh tan ra, chỉ tiếc bây giờ không phải là lúc dành cho cảm xúc.
- Thành Công, đưa Gia Hàng ra ngoài ăn tối, lát nữa tôi đi đón cô ấy.
Nếu cô ở đây, chắc chắn sẽ bị xúc phạm giống anh, mà cô tuyệt đối sẽ phản kháng lại.
Anh không muốn thấy bất kỳ người nào bị tổn thương.
Làm anh em đã nhiều năm, vẫn có chút ăn ý. Thành Công gật đầu hiểu ý, kéo Gia Hàng:
- Đi mau, tôi đã đặt chỗ rồi. Bác trai, bác gái, chúc mừng năm mới!
Anh ta nhã nh