XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.

ai Tịch đặt thẳng trước ngực, gương mặt xinh đẹp vì kích động mà trở nên vô cùng quyến rũ:
- Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của vợ chồng chị. Lúc đầu chị và anh ấy quen nhau khi đi xem mắt ở nhà hàng này.
Gia Hàng lịch sự nâng ly lên chúc mừng:
- Sao chồng chị không đi cùng?
- Anh ấy đi công tác, nhưng có gọi điện về cho chị.
- Hoa là do anh ấy bảo người ta mang tới ạ?
Đĩa thức ăn trước mặt mỹ nhân vẫn nằm nguyên như khi Gia Hàng đặt lên, hình như chưa từng động tới.
- Là chị tự mua. Trong một ngày như thế này, đương nhiên phải có một bó hoa mà mình yêu thích làm bạn. Chị cảm thấy vợ chồng với nhau không nên bận tâm chuyện ai tặng ai món quà gì, yêu thương nhau là đủ.
Gia Hàng là kẻ ngoại đạo, chẳng cách nào phụ họa theo, đành chăm chú ăn đồ ăn. Đứng suốt mấy tiếng đồng hồ, đúng là cũng hơi đói rồi!
- Em là sinh viên!
- Cũng coi như là thế!
Cả tuần nay Gia Hàng không đi học.
- Thật đáng ngưỡng mộ, em rất xinh đẹp.
Gia Hàng mém xỉu, hai từ “Xinh đẹp” từ trước tới giờ chẳng liên quan gì đến cô.
- Em vừa trẻ trung vừa hoạt bát, chị trầm lắng qua. – Mỹ nhân khẽ thở dài, mắt phảng phất nét bi ai.
- Chị rất có khí chất.
Mỹ nhân cười bình thản, không mấy để ý, có lẽ đã quen với những lời khen như vậy.
- Hôm nay là ngày kỷ niệm của chị, chị ước một điều đi! – Gia Hàng đơn thuần là muốn khuấy động không khí.
Hàng mi dài của mỹ nhân khẽ chớp mấy cái, hai tay chắp lại như thánh nữ đang cầu nguyện trong nhà thờ:
- Chị chỉ muốn có một đứa con. Còn em?
Điều ước của Gia Hàng là học kỳ này mau chóng kết thúc, cô muốn quay về thị trấn Phượng Hoàng.
Tháng năm, thời gian đẹp nhất trong năm, không nóng không lạnh, không oi không nồm, mặt trời rực rỡ, hoa cỏ tốt tươi, thành cổ Phượng Hoàng đương nhiên kẻ qua người lại tấp nập, hội hoa đăng thắp sáng bầu trời đêm của cả thị trấn.
Tháng Năm ở Bắc Kinh, ông trời động một chút là sầm mặt lại, không biết là do ảnh hưởng của việc này, hay là do vấn đề tâm trạng, Gia Hàng cảm thấy ngày tháng trôi qua như đã dùng hết chút sức mòn, khiến người ta lo âu liệu ngày mai có tới.
Chủ nhật, Gia Hàng không đi làm, cô tới nhà Gia Doanh. Nếu chị Gia Doanh biết cô lông bông như vậy, không biết sẽ tức giận đến mức nào.
Ăn hai bữa cơm ở nhà chị hai, sau đó còn gói chút đồ ăn mang về cho Ninh Mông và Tiểu Ngải đỡ cơn thèm.
Ninh Mông lại yêu, cậu ta bảo mùa xuân thì nên yêu, nếu không sẽ thật phí hoài.
Gia Hàng gật đầu, động vật thông thường đều làm thế.
Tiểu Ngải mặt mày nhăn nhó, giờ cô nàng suốt ngày sống rất mệt mỏi, một mình phục vụ cho hai người. Có hai vị giáo sư khi dạy thích điểm danh, nói điểm danh cũng tính thông thường, cô nàng phải nơm nớp dùng giọng thật điểm danh cho mình, sau đó lại giả giọng điểm danh cho Gia Hàng, cuộc sống hai mặt này khiến nàng ta sắp suy sụp.
Gia Hàng chẳng hề biết ơn, cô mặc kệ mấy ông giáo sư đó, thích cho mấy điểm thì cho, cô chẳng quan tâm. Tiểu Ngải lại rất để ý.
Thứ hai tới quán Xanh Thẫm làm, tổ trưởng đưa cô một tờ giấy nhắn, cô mở ra xem, là lời nhắn của Lâm Giai Tịch. Chồng chị ta đã về, tối qua hai người cùng tới đây ăn, không gặp được Gia Hàng chị ta rất tiếc nuối.
Gia Hàng vứt tờ giấy nhắn vào thùng rác rồi đi thay quần áo làm việc. Cô cho rằng mấy việc này đều là những nốt đệm trong công việc, xong rồi thì thôi.
Buổi tối, trời đổ mưa. Trong nhà hàng bật điều hòa rất dễ chịu. Những người khách đợi tới lượt vẫn chẳng ít đi chút nào, Gia Hàng đứng dưới hiên, buồn chán nhìn những sợi mưa giăng giăng như tơ.
- Gia Hàng! – Một chiếc BMV màu bạc dừng lại trước cửa, Lâm Giai Tịch từ trong xe chạy ra, lấy cặp sách che đầu, vạt váy lụa màu trắng thấm mấy giọt mưa. – Hôm nay cuối cùng cũng gặp được em.
Chị ta tỏ vẻ mừng rỡ.
Gia Hàng cười lịch sự:
- Tối nay chị đi mấy người?
Lâm Giai Tịch lắc đầu:
- Chị ăn cơm ở nhà mẹ rồi, đúng lúc đi ngang qua đây thì nhìn thấy em. Bao giờ em xong thì chị em mình đi uống cà phê?
Gia Hàng không hiểu lắm sự nhiệt tình khác thường mà mỹ nhân dành cho mình, nếu không phải mỹ nhân đã có chồng, cô thực sự nghi ngờ liệu mỹ nhân có phải là les.
- Mười giờ cơ! Chị về sớm đi, mưa chẳng biết bao giờ mới tạnh.
- Vậy chị đứng đây với em. – Lâm Giai Tịch mỉm cười với đôi tình nhân đứng hàng đầu tiên. – Không phải tôi chen ngang đâu, tôi là bạn cô ấy.
Nụ cười của mỹ nhân không thể chống đỡ nổi, người thanh niên kia lập tức nhường chỗ:
- Không sao, không sao!
- Chị tìm em có việc gì không? – Gia Hàng nghi hoặc hỏi, cô và mỹ nhân hình như không có môi trường và điều kiện để trở thành bạn bè, kể cả tuổi tác cũng thế.
- Nhất định phải có việc mới được tìm em sao? – Lâm Giai Tịch hờn dỗi.
Gia Hàng nhún vai ngượng nghịu.
- Dạo này học hành căng thẳng không? Làm thêm như thế này có ảnh hưởng gì không?
- Không ạ.
- Ừm trông em rất thông minh.
Mỹ nhân thật là biết cách nói chuyện, lần trước bảo cô “xinh đẹp”, lần này lại là “thông minh”, Gia Hàng mừng húm, cô sắp thành thiên hạ vô địch rồi.
- Hồi c