Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

g sợ.
Ờ! – Anh có chút thất vọng, nhưng không làm ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ của anh. – Vậy thì ngày nào cũng phải đeo, một giây một phút cũng không được tháo ra.
- Lúc tắm cũng không được tháo à?
- Em không biết nó chịu được nước sao? – Anh tỉnh bơ thu hồi lại vẻ yêu chiều trên gương mặt.
- Có chức năng này sao?
Sự chú ý của cô bị di dời thành công, cô vội cúi đầu xuống nghiên cứu. Nói thật, chả hiểu cái đồng hồ này đắt ở chỗ nào, trên mạng nói các mốc giờ trên mặt đồng hồ là bằng kim cương, kim cương thì cũng là đá thôi, sao lại đắt đến thế?
- Lát nữa nghiên cứu sau, bây giờ chúng ta phải làm việc chính. Anh xoay người cô lại, đẩy cô về phía cửa chính. – Anh đi lấy chìa khóa, em cứ lẳng lặng mà đi, đừng để Phàm Phàm trông thấy, nếu không lát nữa nó sẽ khóc đấy.
- Ừ ừ. – Cô nép sát vào tường, rón ra rón rén, cố gắng để không gây ra tiếng động. Cẩn thận nhìn về phía phòng em bé, thím Đường đang hát ru.
Cô ra tới cổng trước, gió thổi tới mùi thuốc lá hăng hắc, cô bất ngờ hít phải mấy hơi, bèn ho sạc sụa.
- Hàng Hàng! – Một bóng người bước ra từ chiếc xe đỗ dưới tàng cây, cuống quýt dập tắt điếu thuốc trong tay.
Gia Hàng lau nước mắt chảy ra vì ho, nhìn thấy trên mặt đất đã có hơn mười mấy cái đầu lọc thuốc lá.
- Dượng? – Ông Án Nam Phi sao vậy nhỉ, mắt trũng sâu, môi run rẩy, tóc bị gió thổi tán loạn, trong mắt hình như còn lấp lánh nước mắt.
- Sao dượng không vào nhà ạ? – Gia Hàng ngỡ ngàng hỏi.
- Ta… chỉ muốn tới thăm con. – Ông run rẩy đưa tay ra, muốn chạm vào mặt cô. Không biết tại sao, lại không đủ can đảm đi vào. Thoạt tiên ông ngồi trong xe, sau đó xuống xe thẫn thờ đi trong gió.
- Dượng? – Gia Hàng né bàn tay ông, tim đập thình thịch.
- Đừng… đừng gọi ta là dượng… Hàng Hàng, ta muốn…
Ông dang hai tay muốn ôm chặt lấy cô, siết chặt cô trong lòng mình như một đứa trẻ, hôn lên trán cô, xoa đầu cô.
Con gái của ông, trên người nó đang chảy dòng máu của ông, sinh mệnh của ông đã được tiếp nối.
Ông không còn phải ngưỡng mộ nhìn người khác con cháu quây quần, không còn phải cảm thấy cô đơn mỗi dịp lễ tết, không còn phải…
Nước mắt nóng bỏng trào ra từ khóe mắt.
- Dượng!
Giọng nói trầm thấp khiến ông rụt phắt tay lại, quay người đi vội vàng lau nước mắt.
- Hai đứa ra ngoài à? – Ông cố gắng trấn tĩnh lại, chỉ có cánh tay vẫn run rẩy không ngừng, đành phải hoảng loạn giấu ra sau lưng.
Trác Thiệu Hoa bình thản gật đầu, mặt ánh lên một tia giận dữ.
- Dượng tìm Gia Hàng có chuyện gì à?
- Không có, chỉ là đi ngang qua, vào thăm… hai đứa. Phàm Phàm ngủ rồi à?
- Chưa.
- Vậy dượng vào thăm nó. Đi đường cẩn thận. – Ông đẩy cửa ra, rồi lại ngoái đầu lại. – Hàng Hàng con mặc ít như thế, có lạnh không?
- Cũng ổn ạ. – Gia Hàng cười khan, hơi hoảng sợ.
- Hôm nay dượng hơi kỳ cục, tiền mãn kinh sao? – Khi họ lên xe, cô đứng đó lẩm bẩm một mình.
Trác Thiệu Hoa vẫn bình thường, chỉ tập trung lái xe, không thèm quay đầu sang:
- Dượng vẫn luôn gọi em là Hàng Hàng à?
- Hồi trước gọi em là Tiểu Gia. – Anh hỏi tới, Gia Hàng mới ý thức được cách gọi đã thay đổi. – Có phải dượng có việc gì muốn nhờ em nên mới nhiệt tình thế không? Hình như những thứ em biết đâu có nhiều!
- Ừ, chưa biết chừng dượng tìm em là vì thứ em biết. Gia Hàng, sau này bên nhà anh dù có ai tìm em, trước khi đi đều phải nói với anh một câu, được không?
- Có phải anh lo họ quăng một tấm séc vào mặt em, sau đó bảo em biến đi?
- Nghịch ngợm! – Anh đưa thẳng tay ra nhéo mặt cô, tỏ vẻ trừng phạt. – Anh nói thật đấy.
- Em cũng có nói dối đâu, nếu chuyện đó xảy ra thật, em sẽ cầm tấm séc đi tung hoành một bữa.
- Thế còn Phàm Phàm?
- Đúng, đúng, mang cả Phàm Phàm theo, nó muốn uống sữa hiệu gì, em mua cho hết.
Anh không nhịn được cười:
- Chí hướng cao thật nhỉ. Tấm séc đó tốt xấu gì cũng có phần của anh, thế còn anh thì sao?
- Anh á, chẳng liên quan gì đến em. – Cô lườm anh rồi nhìn về phía trước, phát hiện ra xe đang chạy về phía ngoại thành. – Chúng ta đi đâu vậy?
- Người lạ kia, tôi mang em đi bán. – Vừa dứt lời, anh liền ngỡ ngàng vì giọng điệu cợt nhả của mình. Thầm thở dài trong lòng, ở bên cô bé con này, không biết tại sao giọng nói và tâm trạng đều khác biệt.
Gia Hàng khoái chí làm mặt quỷ.
Xe dừng lại, một người lính từ phòng trực ban chạy ra, đứng nghiêm hành lễ:
- Thủ trưởng, chào buổi tối!
Trác Thiệu Hoa mỉm cười gật đầu, nhìn vào một góc rực ánh đèn phía bên trong:
- Sao, bên trong vẫn còn có người à?
Là mấy đồng chí mới vào bên Bộ.
- Thiếu tướng Trác, tới rồi à, tôi đợi anh một lúc rồi. – Một người đầu to vóc dáng vạm vỡ bước tới chào. Hai người bắt tay nhau, đầu to nhìn Gia Hàng một lúc rồi nói:
- Nếu tôi đoán không lầm, vị này là Trác phu nhân trong truyền thuyết rồi.
Gia Hàng toát mồ hôi, chỉ có thể nở nụ cười hậm hực.
- Nếu không phải vì cô ấy, tôi đâu dám dày mặt tới nhờ anh cho đi cửa sau, đã kêu gào muốn đi thăm trường bắn từ lâu, ban ngày lại không có thời gian, đành phải tranh thủ buổi tối.


Disneyland 1972 Love the old s