Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.
1'> tìm đồng hồ nguyệt tướng Blaincpain, vừa tìm đã có ngay kết quả. Cô thẫn thờ nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ giống hệt đồng hồ của cô trên màn hình một lúc lâu rồi đứng dậy ra ngoài, đi về phía phòng làm việc.
[1'> Một công cụ tìm kiếm của Trung Quốc.
Ánh đèn trong thư phòng tỏa sáng dịu dàng, Trác Thiệu Hoa đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, mỉm cười dùng khẩu hình nói với Gia Hàng đang đi vào: Đợi chút!
Gia Hàng đã từng vào phòng làm việc một lần, vào để lên mạng trong thời gian gọi là ở cữ. Thư phòng được bài trí một cách xa hoa ngầm điển hình, những đồ gia dụng trông cồng kềnh thô kệch kia đều làm từ gỗ hoàng lê nổi danh. Mở tủ sách ra, có thể ngửi thấy một mùi hương thanh thanh tỏa ra từ những giá gỗ bên trong. Giá gỗ bên trong làm từ cây long não hương, chống ẩm chống mối, còn có tác dụng khử mùi.
Gia Hàng ngồi ở một góc sofa, bĩu môi: thủ trưởng cũng là người giàu có!
- Được, vậy cảm ơn anh trước, lát nữa gặp!
Trác Thiệu Hoa cúp máy, ngẩng đầu lên. Gia Hàng liếc mắt sang, nhìn thấy yết hầu anh khẽ động đậy một cách khó nhận biết.
- Mệt không? – Trác Thiệu Hoa mỉm cười đưa tay chầm chậm vuốt tóc cô, không theo quy luật, hôm nay còn cất công chỉnh sửa, nhưng những cọng tóc vẫn dựng lên, đúng là giống cá tính của cô bé này, không dễ dàng khuất phục.
Cô lắc đầu, mím môi chặt.
- Vậy thì tốt, lát nữa chúng ta đi tới chỗ này.
- Đi đâu?
- Tạm thời bí mật. Có chuyện gì muốn hỏi anh à. – Anh nhìn đôi tay không ngừng vặn vẹo của cô, như thể đang đắn đo điều gì.
Gia Hàng nghiêng người nhìn thẳng vào mắt anh:
- Ừm… anh có từng gạt em không?
Trác Thiệu Hoa sững người:
- Sao lại hỏi như vậy?
- Anh nói trước là có hay không đã?
Anh trầm ngâm một lát rồi mới nói:
- Không.
Anh nói thật khẽ, như không muốn làm kinh động tới dòng không khí đang chầm chậm chuyển động một cách im lặng trong giây phút này.
- Hừm, rõ ràng bây giờ anh đang lừa em. – Gia Hàng bỗng xắn tay áo lên, cởi chiếc đồng hồ trên tay ra. – Em hỏi anh nó có đến một nghìn không, anh bảo…
- Không khác mấy. – Trác Thiệu Hoa nói nốt hộ cô.
- Khác một nghìn tám trăm dặm có được không hả, em vừa tra trên mạng rồi, đó là một con số khủng khiếp. – Gia Hàng gào lên.
- Vốn là không khác mấy mà, chỉ hơn vài con số không mà thôi. – Anh bình thản nhướn mày, những đường nét ngày thường cứng cỏi dần trở nên mềm mại.
Gia Hàng trợn tròn mắt, thiếu điều ngã lăn quay, đúng là… một câu trả lời đầy quả quyết.
- Chỉ là một món đồ em thích, đeo vào cũng đẹp, lại hữu dụng, cớ gì phải so đo những chuyện đó? Cái khăn em tặng anh không đắt sao? Chỉ là một tấm vải thôi mà những mấy ngàn tệ, nhưng vì em tặng nên anh rất vui vẻ mà nhận lấy. – Đường cong nơi khóe miệng dần mở rộng, ánh mắt anh tràn ngập ý cười.
Đừng có nhắc tới cái khăn đó, cô sẽ đau lòng đấy.
- Không thể so sánh như thế được. – Cô đưa chiếc đồng hồ cho anh, hai nghìn tệ chỉ là vài tờ giấy bạc mỏng thôi, nhưng ba mươi hai vạn tệ, cô nhắm mắt lại, không tài nào tưởng tượng nổi.
- Đều chỉ là quà tặng mà thôi. – Anh dựa về phía cô, đeo đồng hồ vào cổ tay cô mà không cho cô phân bua.
- Như thế làm cho em giống như một ả tình nhân được bao nuôi vậy. – Cô lẩm bẩm phản đối.
- Hả? – Câu này anh không hiểu.
- Trên mạng đã có người tổng kết về quan hệ nam nữ như sau: Ở bên phụ nữ mà không mất tiền, là tình một đêm; Ở bên phụ nữ mất ba trăm tệ, là chơi gái; Ở bên phụ nữ mất ba mươi vạn, là bao nuôi tình nhân; Giao cả gia tài cho phụ nữ, mới là vợ chồng. Cái đồng hồ này những ba mươi vạn…
Nụ cười nơi đáy mắt càng lúc càng đậm, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh không thể hiện, dưới ánh đèn, gương mặt anh nghiêng nghiêng lặng lẽ.
- Cho nên em… không thể nhận được, đúng không nào? Người khác sẽ hiểu lầm em mất. – Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Gia Hàng bối rối lạ kỳ.
Trác Thiệu Hoa khẽ gật đầu, chầm chậm rút ví tiền trong túi áo ra nhét vào tay cô:
- Xin lỗi, chuyện này anh sơ suất quá, trong đây là toàn bộ gia tài của anh, sau này mỗi tháng em cho anh tiền tiêu vặt là được rồi.
Gia Hàng bị Thiệu Hoa “chơi lại” một cách triệt để, cô nhăn nhó:
- Thủ trưởng, đừng chọc người khác như vậy mà.
- Đâu có, anh rất nghiêm túc đấy. Chúng ta không phải là vợ chồng sao? – Ngón tay nóng hổi của anh chạm lên mặt cô, ánh mắt chăm chú mà nồng nàn.
Nếu đây là một vở kịch, vậy thì anh sẽ nhập vai. Nếu đây là một nói dối vụng về, anh nguyện tin là thật.
Nếu đây là một giấc mộng, anh không muốn tỉnh lại.
- Đó… đó là để cứu vãn tình thế, em có trách anh không?
Càng lúc càng giống thật rồi, tay anh lướt từ gò má đến vành tai cô, nhẹ nhàng mơn man, hơi thở nóng rực ập đến như những ngọn núi cao, những cảm xúc trong ánh mắt anh mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.
Gia Hàng nghe thấy những âm thanh xao xác đầy hoảng loạn phát ra từ cổ họng mình. Chiếc sofa chìm trong ánh đèn màu mật ong, từng chùm sáng ngưng đọng trong không gian.
- Em sai rồi, em nhận là được chứ gì! – Cô gần như cầu khẩn, cứ tiếp tục thế này, hậu quả hình như sẽ rất đán