Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
iống hệt Chu sư huynh trước kia ra, không còn một chút hình bóng nào của Chu sư huynh trước kia.
Năm tháng vô tình!
Thì ra thủ trưởng là sếp của anh, trái đất này bị làm sao vậy nhỉ, người có liên quan, không liên quan đều dính vào một chỗ, thác loạn cuối năm à?
Chu Văn Cẩn đã hoàn toàn bị cơn ghen tuông làm cho mụ mẫm.
- Thực ra hà tất gì phải làm như vậy, em hoàn toàn có thể đấu với anh như dạo trước, chẳng lẽ em sợ? Nhưng cũng phải khâm phục em, người như em mà có thể bám vào thủ trưởng, tất nhiên là phải hao tâm tổn trí rồi, không dễ dàng đâu nhỉ?
- Đủ rồi, Chu sư huynh! Anh vô duyên vô cớ nổi giận, không cảm thấy quá đáng hay sao? Chúng ta chỉ là sư huynh muội đơn thuần, em có hứa hẹn gì với anh chưa? Đừng làm ra vẻ ghen tuông, em thấy buồn cười lắm. – Cô không hề muốn cãi vã với anh, thật sự không muốn, chỉ cảm thấy hoàn toàn thê thảm, như thể ăn nhiều bị đau bụng.
- Ai cười đến cuối cùng chưa biết được đâu? – Anh như ngọn cỏ bị táp sương nhưng lại không cam tâm quạnh quẽ, dùng hết sức lực muốn níu giữ thời gian đã qua.
Cô hất đầu:
- Tốt, chúng ta cứ chống mắt chờ xem.
- Heo, em đã sa ngã.
- Vậy làm phiền anh để mặc tôi tiếp tục sa ngã, đừng chắn đường tôi. – Cô muốn tìm nơi nào đó để tưởng niệm quá khứ. Ít nhất, cô vẫn còn cho rằng có những ký ức rất khó quên.
Cô lẳng lặng bước qua anh, rẽ phải, thủ trưởng đợi chắc đã sốt ruột rồi.
Chu Văn Cẩn đanh mặt lại, theo sát cô.
Người đợi không chỉ có mình Trác Thiệu Hoa, Diêu Viễn cũng có mặt, vừa mới tắm xong, tóc còn đang ướt, thận trọng đứng ngang hàng với thủ trưởng.
Hai bóng người, một trước một sau bước tới.
Đuôi mày Trác Thiệu Hoa phác thành một hình vòng cung, tựa như nhìn không rõ sắc thái, một chút ánh sáng rơi lại khiến những góc cạnh của khuôn mặt càng thêm nghiêm nghị.
Chu Văn Cẩn cứng nhắc thi lễ với anh, anh mỉm cười đáp lễ, bốn mắt giao nhau trong sự đọ sức không lời.
- Đây là ngoại thành, lại muộn thế này, không dễ gọi xe, để tôi đưa các bạn một đọan.
- Không cần đâu ạ, có xe buýt chuyến đêm rồi. – Diêu Viễn hoang mang từ chối.
- Vậy thì cảm ơn thủ trưởng quá. – Chu Văn Cẩn lại hết sức sảng khoái.
Diêu Viễn âm thầm đá chân anh, anh mở cửa ghế phụ lái bằng vẻ mặt vô cảm, ngồi thẳng vào đó.
Diêu Viễn mặt mày ngơ ngác.
Gia Hàng mím chặt môi, sắc mặt trầm xuống.
Trác Thiệu Hoa cười với Diêu Viễn:
- Lên xe đi thôi!
Diêu Viễn lặng lặng ngồi sau lưng Chu Văn Cẩn, dùng ánh mắt băm vằm anh ta ra, thấp giọng hỏi:
- Đầu cậu có bị đập vào cửa nên bị hỏng rồi không, xe này mà cũng ngồi lên được sao?
Chu Văn Cẩn chăm chú nhìn về phía trước, không nói một lời.
Gia Hàng lặng lẽ ngước nhìn lên, đêm nay, sao thưa trăng sáng.
Bóng người như họa chút tình chẳng mang (2)
Sự yên lặng trên xe giống như một thành phố chìm trong đêm khuya vắng. Gia Hàng ngồi nghiêng về phía cửa xe, ngắm nhìn lớp sương trắng phủ mờ cửa kính, cô thổi khẽ, trước mắt liền trở nên mơ hồ, không còn nhìn thấy gì nữa.
Năm đó, trời cũng lạnh như thế này, đêm cũng vắng lặng, đèn trong ký túc đã tắt hết, cô đang post bài trên mạng, Tiểu Ngải đã ngủ, Ninh Mông đang nói chuyện điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại cười khúc khích.
Quản lý ký túc xã gõ cửa, rất khẽ.
Bị đánh thức, Tiểu Ngải làu bàu ra mở cửa:
Chân anh dài, một bước của anh bằng hai bước của cô, cô gần như phải chạy theo sau anh:
- Có phải có chuyện gì đặc biệt đáng để chúc mừng không?
Hành vi điên rồ như vậy anh chưa từng làm bao giờ, anh là học trò ngoan trong mắt thầy cô.
- Đi ăn khuya thì cần gì lý do?
- Buổi tối anh không đến phòng máy, bạn anh nói anh bị chủ nhiệm khoa gọi đi.
Anh cười cười, không trả lời cô.
Gần trường có một con hẻm, khi đêm xuống, ở ngã tư quây mấy cái quầy, bên trong bán mấy món đồ ăn vặt như mì sợi, hoành thánh… kinh doanh rất phát đạt. Muộn như vậy rồi mà người vẫn rất đông, phần lớn đều là các đôi đang yêu.
Họ ngồi cạnh bếp, cô gọi phở bò, cho một thìa tương ớt rõ to, anh nhìn mà méo xệch miệng.
- Mùa đông ăn món này là ấm nhất, có muốn thử không? – Ông chủ rất rộng rãi, thịt bò trong bát phở khá nhiều.
Anh gọi một bát hoành thánh nhỏ, vài cọng hành hoa lấp ló trên bát canh.
- Có cay lắm không? – Anh hơi động lòng.
Cô gắp một gắp to thịt bò sang bát anh, anh nhặt ra một miếng, miệng lập tức nóng như lửa đốt, hậm hực lườm cô.
Cô nhìn anh coi thường, rồi cắm cúi ăn ngon lành.
Chỉ một lát sau, mũi cả hai đã lấm tấm mồ hôi, cô nhìn anh phì cười.
- Cười gì mà cười?
Đôi mắt trong veo khẽ đảo:
- Đã xem Nàng tiên cá chưa?
- Truyện cổ An-đéc-xen?
- Xì, tư duy của anh vẫn dừng lại ở thời mẫu giáo hả? Phim Hàn Quốc, Ninh Mông đang theo dõi.
Anh ngồi yên, không nói gì.
- Trong đó nữ chính và bạn trai có một màn rất vui, nửa đêm họ gọi điện cho nhau, nói một hồi đột nhiên lại muốn gặp nhau, cũng đúng lúc đang hơi đói. Thế là nữ chính nấu một nồi mì ăn liền, mang ra công viên gặp bạ