Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

– Trác Thiệu Hoa cười đáp, lời nói lộ vẻ cưng chiều thật tự nhiên.
- Đâu có, Trác phu nhân tới là vinh dự của trường bắn chúng tôi. Lần này đến cho biết trường đã, lần sau muốn chơi thì tự đi, tôi sẽ làm cho chị thẻ vào cửa.
- Vậy thì không được, cửa sau chỉ đi được một lần thôi, cứ đi mãi thì thành lạm dụng mất rồi,
Đầu to cười ha hả, dẫn hai người vào trong:
- Phu nhân dùng súng gì?
- PPK đi, súng đó nhẹ, nhỏ nhắn tinh xảo, cũng dễ học.
- Được, vậy thiếu tướng Trác vẫn dùng khẩu súng cũ hả?
- Không, hôm nay tôi làm thầy giáo.
Đầu to bật cười mở cửa cho họ:
- Hai vị đợi một lát, tôi đi lấy súng.
Đây có lẽ là một trường bắn cỡ nhỏ, không rộng lắm, một tấm kính dày ngăn cách người và bia bắn. Bia là bia điện tử, tự động điều chỉnh cự ly theo yêu cầu bắn. Trên bàn sát tường có tai nghe và kính đen.
Gia Hàng đưa mắt nhìn một vòng, cảm thấy trong lòng rất ấm áp, bèn cởi áo khoác ra.
- Ừm… tại sao bỗng nhiên lại tới đây bắn súng? – Gia Hàng ngoảnh đầu lại hỏi, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Trác Thiệu Hoa. Rất ít khi thấy ánh mắt trong suốt sâu thẳm này của anh, cô bỗng thấy choáng váng.
Anh cầm mấy đôi kính đen lên xem, chọn cho cô một đôi nho nhỏ.
- Hôm nay ở khách sạn bị người ta bắt nạt, nể mặt anh nên không đánh trả. Nhưng trong lòng nhất định vẫn bực bội, anh không muốn em mang theo nỗi bực bội đó sang sáng mai, cho nên đến đây cho em trút giận.
Là vậy sao? Gia Hàng nhất thời không theo kịp.
Đầu to mang súng và đạn tới, Trác Thiệu Hoa thành thạo lên đạn rồi đưa cho Gia Hàng:
- Nào, thử xem.
Anh điều chỉnh bia ở cự ly mười mét.
Tò mò thì tò mò, nhưng khi thật sự cầm súng trong tay, vẫn thấy thiếu chút dũng cảm, cô run bắn lên, không cầm nổi khẩu súng:
- Em… em hơi sợ.
Anh sờ sờ mũi, đi tới bên cô, hai tay dang rộng, ôm trọn người cô vào lòng mình, hai tay đặt lên vai cô, giúp cô lên đạn, bóp cò.
Gia Hàng chỉ cảm thấy cổ tay run lên mãnh liệt, sợ hãi nhắm tịt mắt lại.
Đầu to vỗ tay, bật ngón cái lên:
- Thiếu tướng Trác bắn thật giỏi.
Gia Hàng len lén mở mắt, oa, vòng mười.
- Giờ đến lượt em. Cứ coi nó như người em căm ghét, ngắm chuẩn vào. – Anh không buông cô ra, nhưng bàn tay nắm lấy tay cô không còn chặt như lúc vừa rồi nữa.
- Lúc tập anh cũng nghĩ như thế sao? – Chân Gia Hàng hơi nhũn ra.
- Ừ, hết sức hiệu quả.
- Vậy… người anh ghét là ai? Cô đột nhiên rất muốn biết.
Anh đăm đăm nhìn gương mặt cô quay sang, trên mặt hiện lên một nét cười hết sức dịu dàng:
- Đoán xem!
Cô lắc đầu:
- Không đoán được.
- Ngoài em ra thì còn ai vào đây nữa!
Ngốc ạ!
Đoàng! Cô đã trúng đạn.
Súng PPK một lần nạp được sáu viên đạn, viên đầu do Trác Thiệu Hoa bắn, mười điểm, viên thứ hai, bắn trượt, viên thứ ba, dính vào rìa, cùng lắm được tính điểm rưỡi.
Gia Hàng toát mồ hôi, hoảng loạn. Càng hoảng tay càng mất tự chủ, viên thứ tư, lại trượt.
Cô ủ rũ hạ tay xuống, thiện xạ không phải ai muốn cũng có thể làm được.
- Thiếu tướng Trác, động viên phu nhân đi, lần đầu tiên bắn được như thế là rất khó! Để tôi đi lấy nước cho hai người. – Đầu To nhìn Gia Hàng ủ rũ như vậy, sợ mình ở đây cô càng xấu hổ, vội tìm cớ ra ngoài.
Thực ra Trác Thiệu Hoa vẫn luôn đứng đỡ phía sau lưng Gia Hàng, nếu không cô còn chẳng cầm nổi súng.
- Nghĩ gì vậy, tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngọn đèn tuýp kêu ù ù hắt lên một hình bóng dong dỏng, đôi tay dịu dàng gỡ bịt tai của cô ra, đón lấy khẩu súng bắn liền hai phát, trúng ngay hồng tâm.
Lông mày khẽ nhướn, thế nào?
Cô bĩu môi:
- Em vốn có thể bắn tốt hơn chút, tại anh nói anh ghét em, em liền cảm thấy tấm bia kia chính là em, em có thể nhẫn tâm bắn nó sao? Em đâu có muốn tự sát.
- Cầm tờ séc mà không chia phần cho anh, anh không ghét em sao? – Anh cúi đầu lấy súng nạp lại đạn.
- So đo tính toán.
- Lúc cần phải so đo, một tấc anh cũng không nhường. Còn muốn bắn không?
Gia Hàng lui về phía sau, cô không muốn mất mặt thêm nữa.
- Đồ thỏ đế, nào, đã có anh rồi! – Anh lại chẳng để cô phân bua mà đẩy cô ra phía trước, ôm lấy cô, cầm tay cô:
- Ngắm chuẩn, bóp cò!
Mặt anh như dính chặt vào mặt cô, hơi thở của anh và cô như quyện vào nhau, chân anh kề sát chân cô, đâu chỉ có đôi tay hoảng loạn, ngay cả trái tim cũng đang chấn động.
©STE.NT
Cô không phải là sắc nữ, từ trước tới nay chưa bao giờ có ý nghĩ không an phận với thủ trưởng. Nhưng có một câu nói là thân bất do kỷ – Không thể tự mình làm chủ. Gia Hàng chỉ cảm thấy giống như đang đứng cạnh lò luyện, linh hồn không biết đã phiêu dạt nơi đâu, trái tim loạn nhịp, cơ thể yếu đuối muốn dựa vào anh thật gần, thật gần…
Chúa ơi hiện tượng này chính là tên bộ phim Bản năng gốc do Sharon Stone thủ vai chính chăng?
Liếc trộm thủ trưởng, ánh mắt anh thẳng thắn, trong suốt tới tận đáy, cô hổ thẹn nhắm tịt mắt lại, thôi chết sớm siêu thoát sớm.
Ngón tay bóp cò súng, bắn liền sáu phát.
- Khá lắm, có hai viên trúng vòng năm. – Thủ trưởng khen ngợi. – Cần cố gắng thêm.
- Thôi, em không chơi nữa. – Chơi nữa thì


pacman, rainbows, and roller s