Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.
n trai. Hai người đó ngồi trên ghế băng giữa gió rét, vừa ăn vừa nói chuyện.
- Giống chúng ta.
- Sao giống được, chúng ta đâu có yêu nhau.
Anh cười, gõ vào bát cô:
- Ăn mau!
Họ ăn no lặc lè, lúc về ký túc đi cực chậm. Sân trường tĩnh mịch, bóng họ nhảy nhót lúc dài lúc ngắn dưới những tàng cây.
Cô tinh nghịch chạy theo đạp lên bóng anh.
- Anh tốt nghiệp trước em hai năm, liệu em còn nhớ tới vị sư huynh này không? – Anh phủi chiếc lá bám trên vai cô đi.
- Tùy tình hình. – Cô liếc xéo anh.
- Hừm, em dám không nhớ anh. – Anh đẩy gọng kính, mặt mày hung hãn.
- Em dám đấy. – Cô bỗng đẩy anh ra, co cẳng chạy biến.
Chỉ hai bước anh đã đuổi kịp cô, vò tung đầu cô lên:
- Không biết phải làm thế nào để thích nghi với những ngày tháng không có em nữa. Đừng để anh phải đợi quá lâu, nhé?
Giọng nói cố ý đè nén như có ma lực gì, tựa như có một cọng lông vũ mềm mại lướt qua tim cô, mềm đến tan chảy.
Cô nhắm mắt lại, hàng mi run lên nhè nhẹ:
- Nếu không anh ở lại trường học thạc sĩ, như thế chúng ta có thể cùng nhau tốt nghiệp.
Như vậy cô có thể đuổi kịp bước anh.
- Mục tiêu của em chỉ có thế thôi?
- Thế phải to tát đến đâu? – Cô phùng má.
- Dù sao cũng không nên chỉ nhỏ nhoi như thế. Từ giờ trở đi, em phải nỗ lực thêm, nếu không anh sẽ đi càng xa hơn đó. – Anh nói đầy hàm ý.
Ánh trăng sáng bóng cao lồng lộng (1)
- Vừa rồi mới gọi điện, sao đã chạy tới đây rồi? – Gia Doanh ngờ vực kéo rộng cửa ra, bước ra chào hỏi.
Ninh Mông mù mịt:
- Ai gọi điện ạ?
- Chị, chị nghe nhầm rồi, là Tiểu Ngải!
- Ừ, bị cảm lạnh, vừa mới từ bệnh viện về.
- Chắc là bị cái bà biên tập biến thái kia hại đấy mà. – Ninh Mông hừ một tiếng. – Tiểu Ngải đã nghe đồng nghiệp ở công ty Trì Sánh kể rồi, Heo nhà ta bị người ta bắt nạt, cũng may một vị thủ trưởng nào đó đi ngang qua rút đao tương trợ, nếu không hôm đó cảnh xuân lộ bằng sạch. Nhưng giám đốc Mã của công ty Trì Sánh cũng không bỏ qua cho bà biên tập đó, nói muốn rút quảng cáo trên tạp chí đó lại.
- Hàng Hàng, chuyện này là thật sao? – Gia Doanh không chịu nổi nhất là em gái bị người khác bắt nạt, lửa giận bùng lên trong lòng.
Gia Hàng không chỉ thở dài một hai tiếng, quá sức bội phục hai cái loa phóng thanh Ninh Mông và Tiểu Ngải này, chuyện gì nói cho hai cô nàng cũng đều từ bé xé ra to.
- Chị, không đến nỗi thế đâu, chị xem giờ em chẳng phải vẫn đang hít thở đấy thôi.
Tuy là hít thở rất yếu ớt.
- Chị, em vào thăm Gia Hàng một chút có tiện không? – Sau vài câu hàn huyên, Chu Văn Cẩn cuối cùng cũng đi thẳng vào đề.
- Ừ, vào đi! – Gia Doanh ngoái lại, thấy Gia Hàng đã ăn mặc chỉnh tề thì lách người sang một bên. Chị không để Ninh Mông vào, chị có chuyện muốn hỏi cô bé về Chu Văn Cẩn.
Ninh Mông coi như fan ruột của Chu Văn Cẩn, lại đã từng chứng kiến những màn “phong hoa tuyết nguyệt” của Gia Hàng và Chu sư huynh, vội vàng tóm lấy cơ hội, tâng bốc Chu Văn Cẩn thành chàng trai si tình nhất thế kỷ này.
- Bên Mỹ có bao nhiêu công ty lớn muốn mời anh ấy làm, anh ấy đều không màng, chỉ một lòng một dạ muốn về nước, vì cái gì chứ, vì Heo đang ở đây! Mới đầu, Heo thua anh ấy, không còn mặt mũi nên ba năm không thèm để ý đến anh ấy, anh ấy cũng không để bụng, vẫn mãi đợi Heo! Chị, đừng tưởng Heo cứng rắn, nó muốn đi Harvard, thực ra là bởi vì muốn ở bên anh ấy, đúng không ạ?
Gia Doanh hơi bần thần:
- Cậu ta về nước vì Gia Hàng sao?
Ninh Mông gật đầu lia lịa:
- Vâng ạ, Heo không chịu gặp anh ấy, anh ấy đành nhờ em giúp, hôm nay em đặc biệt tới cùng anh ấy. Sắp tương tư thành họa rồi, ha ha!
Gia Doanh xoay người lại. Chu Văn Cẩn đang đứng cạnh giường Gia Hàng, Gia Hàng cúi đầu mân mê ngón tay, kiên quyết không nhìn anh. Tâm trạng Gia Doanh nhất thời hết sức phức tạp, vừa vui mừng vừa xót xa.
Còn nhớ khi Hàng Hàng còn quấn tã, dù trong miệng vẫn đang ti giả, chỉ cần nhìn thấy chị là nhổ phắt ti giả ra, cười với chị, nũng nịu đòi chị bế.
Dường như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua, sao chỉ chớp mắt một cái, Hàng Hàng đã trở thành một cô gái trưởng thành, đã được một chàng trai ưu tú như vậy theo đuổi. Hàng Hàng đã gặp một người nói lời giữ lời, chứ không quay đi liền bóng chim tăm cá. Chờ đợi tuy đau khổ, nhưng chỉ cần có kỳ hạn, lâu mấy vẫn có thể chịu đựng được.
Không phải toàn bộ đàn ông trong thiên hạ đều bạc tình, vẫn có một hai người chung tình, Hàng Hàng của chị thật may mắn.
Gia Doanh cười, lại nhìn Chu Văn Cẩn, ánh mắt đã không giống như lúc trước.
- Chưa ăn cơm à? – Chị hỏi Ninh Mông.
Ninh Mông có sao nói vậy, gật đầu.
- Vậy lát nữa chúng ta đi ăn, ở chỗ Hàng Hàng cái gì cũng không có.
- Vậy thì ngại quá ạ.
- Các em chăm sóc Hàng Hàng như vậy, là việc nên làm mà. Chị cũng đang muốn hỏi thăm Văn Cẩn về tình hình bên Harvard, đến lúc Hàng Hàng sang bên đó có thể chuẩn bị đầy đủ một chút.
Ninh Mông cười thầm, mới chỉ một lát mà chị hai đã thay đổi cách xưng hô rồi.
- Chị hai, Chu sư huynh đã về nước