XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2214 lượt.

sẽ mất mạng đấy.
Cô đẩy tay anh ra, dịch sang vùng an toàn, cuối cùng cũng có thể thoải mái hít thở bầu không khí tươi mới rồi.
Vừa rồi thật nguy hiểm!
Trác Thiệu Hoa nhìn cô kích động khác thường, rồi lại nhìn thời gian vẫn còn sớm, cất tiếng hỏi:
- Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?
Tâm trạng vẫn rất tốt mà, cô đã biết được thế nào là trường bắn, cũng đã tận mắt chiêm ngưỡng tư thế bắn súng oai hùng của thủ trưởng, sự ngưỡng mộ dành cho thủ trưởng càng như sóng cuộn Trường Giang.
Cô cười cười gật đầu.
Anh kiểm tra lại súng đạn, tiện tay cầm lấy áo khoác của cả hai, ra khỏi trường bắn. Hành lang rất yên tĩnh, đèn đóm bốn phía đều đã tắt, có thể nghe rõ tiếng gió thổi xào xạc qua khe cửa.
- Ở đây đợi anh, anh đi trả súng rồi chào họ một câu. – Anh đưa áo khoác cho cô, nhìn chiếc áo len trên người cô. – Em mặc áo này hơi rộng, hôm nào mua cho em chiếc khác vừa hơn.
- Không cần, chiếc này ấm. – Cô vẫn còn hơi nóng, khoác áo khoác nhưng không kéo khóa.
Cô nhóc này, anh thở dài, nhét súng vào túi áo, đưa tay sửa lại cổ áo cho cô rồi khom người xuống kéo khóa áo lên.
- Lát nữa ra ngoài gặp gió sẽ bị cảm lạnh đấy. Bị cảm thì sẽ phải cách ly với Phàm Phàm.
- Ồ! – Cô đứng thẳng người dậy, nếu phải cách ly với Tiểu Phàm Phàm, tên nhóc thối đó nghe thấy tiếng mà không không nhìn thấy cô, không biết sẽ giở trò gì ra nữa.
- Nếu không em ra xe đợi anh, còn nhớ đường đi không? – Hành lang không một bóng người, anh không yên tâm lắm. Nếu không phải có chút chuyện muốn trao đổi riêng với Đầu To, anh sẽ đưa cô đi theo.
Gia Hàng hất hàm không để ý:
- Anh coi thường em hả, IQ của em cao lắm đấy.
- Mũi thính mới có ích. – Anh âu yếm véo mũi cô một cái, khiến cô quắc mắt lên:
- Anh đang ví em với chó hả?
- Em có đáng yêu như chó không? – Anh bật cười. – Đừng chạy lung tung nhé.
Gia Hàng hậm hực huơ nắm đấm với bóng anh, rồi mới chầm chậm đi ra ngoài. Cô nhớ là phải rẽ trái trước, sau đó xuống lầu, đi về bên phải.
Giày trượt tuyết đi trên mặt đất êm ru không một tiếng động, cô tỉnh nghịch đếm số bước chân, lúc đi cầu thang bộ nhảy từng bậc một.
Không biết vì quá yên tĩnh hay vì điều gì khác, bỗng nhiên sau lưng bỗng cảm thấy nổi da gà, tim đập thình thịch liên hồi, dường như có ai đang đứng trong bóng tối rình rập cô.
Ngón tay co lại thành nắm đấm, cô hít sâu một hơi, quay phắt lại.
Chu Văn Cẩn đang đứng trên bậc thang phía trên, dùng ánh mắt găm chặt cô xuống đất.
- Anh làm gì vậy, sao không lên tiếng? – Cô tức tối thét lên rồi vỗ ngực, suýt nữa bị anh ta dọa cho chết rồi.
Chu Văn Cẩn đi từng bước lại phía cô, ánh mắt u ám như màn đêm.
- Đây là nguyên nhân khiến em tránh không gặp mặt anh sao? – Thân hình cao ráo của anh bỗng chốc ép tới, Gia Hàng tựa lưng vào bức tường hành lang, không còn đường lui, đành phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh.
Khoảng cách giữa hai người vô cùng chật hẹp, dường như anh có thể ngửi thấy hơi thở nhàn nhạt trên người cô. Anh còn nhớ, vẫn luôn luôn nhớ. Gia Hàng vừa chơi bóng xong, người đầy mùi mồ hôi, Gia Hàng khi vừa tắm xong, phảng phất mùi hương hoa nhài, đó là điểm duy nhất khiến anh cảm thấy cô ra dáng con gái. Nếu cô lén chạy ra ngoài ăn xiên nướng, thì quần áo và khăn quàng đều nhuốm mùi muội than.
©STE.NT
Nhất thời bỗng nảy sinh mấy phần lưu luyến, anh lại tiến sát về phía trước.
- Em không hiểu anh đang nói gì, em… cũng không biết là anh về nước. – Gia Hàng chắn tay trước ngực, như đang tự vệ, lại như đang sẵn sàng đánh trả.
Rất lâu sau, anh mới từ từ rời khỏi cô, vẻ măt âm u:
- Vậy sao? Mạc Tiểu Ngải và Ninh Mông không nói cho em biết. QQ của em không có tin nhắn, hòm thư của em không có thư sao?
Câu trả lời của cô có phần gượng gạo:
- Dạo này em hơi bận, không để ý mấy cái đó. Anh tìm em có chuyện sao?
- Heo, chúng ta… đã trở nên xa lạ như vậy sao? – Anh đăm đăm nhìn vào mắt cô, như sợ không nhìn rõ.
Cô vén tóc mai ra sau tai, như thể không nghe được lời anh nói, kỳ thực, cô đã từng nghĩ nếu gặp lại, cô sẽ làm như không có chuyện gì, chào anh giống như Mạc Tiểu Ngải, nói chuyện gì thì tới lúc đó sẽ phát huy! Cô chưa từng nghĩ tới bên cạnh anh sẽ xuất hiện một người con gái khác, cô cũng chưa từng nghĩ họ sẽ gặp nhau trong tình huống này.
Còn có thể nói gì?
- Tại sao lại là anh ta? – Khóe miệng rực lên một ngọn lửa khác thường, cả người anh đều run lên.
- Chu sư huynh, hình như đây là chuyện riêng của em.
- Đúng, là chuyện riêng của em, anh không có quyền quản lý. Heo, em vẫn luôn muốn thắng anh đúng không?
Cô im lặng, cảm thấy hơi khó chịu.
- Cho nên, em dùng cách thức này để thắng anh! – Anh cười lạnh, ánh mắt băng giá. – Anh ta là thủ trưởng của anh, ở bên anh ta, em sẽ là thủ trưởng phu nhân, như thế em có thể ở tít trên cao. Heo, anh nói cho em biết, ba năm trước, em không thắng được anh, ba năm sau, em cũng không thắng được anh.
Những lời này đã xé toẹt vẻ thản nhiên mà cô muốn che giấu. Cô đã bị đánh bại, người đàn ông trước mắt này, ngoại trừ diện mạo g