Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.

để thủ trưởng thất vọng. – Mặt Diêu Viễn đỏ bừng.
Bước ra khỏi phòng học, nhác thấy Chu Văn Cẩn đứng ở đầu hành lang gọi điện thoại, anh chậm rãi nhắm mắt lại, rảo bước đi nhanh.
Hôm nay lại bận rộn tới tận nửa đêm mới về tới nhà.
Tuyết rơi dày đặc che lấp những chậu cây trong sân, không nhìn thấy chút dấu vết cũ nào. Góc tường có một chú người tuyết, mũi bằng củ cà rốt, đội một cái mũ rơm rách, chắc chắn là mấy cậu lính cần vụ làm cho Tiểu Phàm Phàm rồi.
Nếu Gia Hàng ở đây, người tuyết chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều, anh gỡ chiếc mũ rơm xuống, tin chắc như vậy.
Trước lúc nằm xuống giơ tay nhìn đồng hồ, chắc cô nhóc đã ngủ rồi nhỉ, cả ngày không gọi điện, cũng không thấy mặt người, cả người cứ như đi mượn.
Buổi sáng tỉnh dậy, thím Đường đã bế Phàm Phàm đi, anh thay quần áo chuẩn bị đi làm thì nghe thấy điện thoại trong phòng khách reo, thím Đường bắt máy.
Bước ra khỏi phòng ngủ, anh nhìn thấy Phàm Phàm đang bò rạp bên ống nghe, gặm cái ống ướt nhẹp.
- Con tưởng đây là mẹ hay sao. – Thím Đường vội bế cậu nhóc lên, cười với Trác Thiệu Hoa.
- Gia Hàng gọi điện tới à?
- Vâng, bệnh cảm đã đỡ hơn rồi, hôm nay truyền thêm nước. Cô ấy nói muốn nghe tiếng Phàm Phàm, Phàm Phàm nghe thấy tiếng mẹ chỉ mải sung sướng, không quên cả lên tiếng.
Anh lấy khăn tay lau nước dãi cho Phàm Phàm, ánh mắt lấp lánh dịu dàng:
- Phàm Phàm, biết không, con là cậu nhóc hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Phàm Phàm thổi phì phì, tuôn ra một chùm bong bóng.
Giấc ngủ buổi chiều của Gia Hàng vừa sâu lại vừa yên ổn, người tuy vẫn còn hơi yếu nhưng đầu đã không còn nặng trịch nữa, mũi cũng đã thông, chạy ra chạy vào nhà vệ sinh mấy lần cũng không còn hoa mắt chóng mặt nữa. Cô mừng rỡ vỗ vỗ lên đầu, coi như ngày mai có thể thoải mái bước vào trường thi rồi.
Chiều tối, Gia Doanh đem một quả dưa hấu đến, nấu một nồi cháo, còn mang theo một tin tức tốt lành.
- Hôm nay bố mẹ gọi điện đến, nói là quân khu Bắc Kinh có người tới trấn Phượng Hoàng huấn luyện tân binh, có thể tiện thể cho bố mẹ đi nhờ tới đây. Hai năm nay bố me không gặp em rồi, chắc đã nhớ em không chịu nổi nữa rồi.
Gia Hàng gần như á khẩu dưới anh đèn bàn ấm áp:
- Đi tàu hỏa ạ?
Gia Doanh lắc đầu:
- Hình như là máy bay quân sự, bố mẹ mừng lắm.
Một miếng dưa hấu chui tọt vào bụng, mát lạnh ngọt ngào, thấm tận tâm can.
Sáng mai Gia Hàng phải đi thi, Gia Doanh bảo cô ngủ sớm, chị ở lại thêm một lát rồi ra về.
Cửa vừa khép lại, Gia Hàng liền sờ điện thoại.
Vừa mới gọi, bên kia đã có người nghe máy.
- Là em. – Cô khụt khịt mũi.
- Ừ!
Thủ trưởng hình như đang đi trên đường, trong máy vang lên tiếng bước chân.
- Em… muốn hỏi, đi nhờ máy bay quân sự cần phải có những điều kiện gì?
- Mở cửa ra là được.
Câu trả lời này chẳng kém gì động đất cực mạnh ở Vãn Xuyên.
- Cửa nào cơ?
Chuông cửa đã reo rồi, trước khi bạn cùng nhà nổi cơn giông bão, Gia Hàng vội xông ra ngoài, mang theo tâm trạng ngượng ngập mở khóa cửa.
- Lại là ai thế? – Sự kiên nhẫn của cô bạn cùng phòng có hạn.
Gia Hàng cười thận trọng.
- Nếu là đàn ông thì làm phiền gặp nhau bên ngoài. – Mặt cô ta cau có như tờ giấy nhàu nhĩ.
Gia Hàng gục đầu xuống, kéo cửa ra. Đứng ngoài cửa là đàn ông, còn không chỉ là một người.
Người nhỏ sợ bị người khác làm lơ, vừa kéo mũ ra là cười khanh khách như một thằng ngố. Trác Thiệu Hoa không nói lời nào, kéo mũ của Phàm Phàm lên, dắt Gia Hàng tới khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang ở bên kia đường thuê phòng.
Lúc đóng cửa, Gia Hàng hết sức mạnh tay, bởi vì cô bạn kia lại dám nhốt Phàm Phàm ở bên ngoài, cô hận người phụ nữ không có tình người đó.
Lúc đăng ký, cô giành đưa thẻ.
- Để em.
Trác Thiệu Hoa mỉm cười, để mặc cô.
Người vui nhất là Tiểu Phàm Phàm, đôi mắt đen lay láy hiếu kỳ nhìn ngọn đèn pha lê chính giữa đại sảnh, lại còn thẹn thùng mím môi cười với cô lễ tân xinh đẹp.
- Không có hành lý ạ? – Cô lễ tân ngạc nhiên hỏi.
- Không, chúng tôi chỉ ở vài tiếng thôi. – Gia Hàng nhận thẻ phòng.
Đúng là một gia đình kỳ cục, cô lễ tân tươi cười rạng rỡ.
Trong thang máy chỉ có nhà họ, cô lí nhí lẩm bẩm bằng giọng nói đầy áy náy.
- Lạnh thế này đến đây làm gì, lại còn mang cả Phàm Phàm theo nữa, gọi điện là được rồi.
- Ngày mai em phải thi, bố con anh đến cổ vũ em. – Quyến luyến nhìn mãi gương mặt nhỏ bé ấy, khí sắc vẫn tốt, tốt dậy lại gầy đi một ít.
- Lúc đi lên có gặp chị hai em không?
Anh gật đầu:
- Có gặp, nhưng anh không chào.
Gặp chị ở ngã rẽ, vừa nhìn đã nhận ra ngay. Gia Doanh còn cố ý nghiêng người nhường đường cho anh qua. Anh lịch sự gật đầu, chị bèn cười với anh.
Gia Hàng chun mũi đắc ý:
- Chị em là mỹ nữ!
Anh cười, Gia Hàng có vài nét giống chị, anh thiên vị, cảm thấy cô còn xinh đẹp hơn.
Căn phòng tiêu chuẩn thông thường, hai giường, ở giữa đặt một cái tràng kỷ, bố trí rất đơn giản, nhưng vô cùng sạch sẽ.
Trác Thiệu Hoa đặt Phàm Phàm lên giường, Gia Hàng cởi giầy xông tới:
- Bố mẹ em đến Bắc Kinh, có phải là anh nhờ người giúp không?