XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2229 lượt.

Là cùng một người, nhưng không phải là chuyện đó.
Diêu Viễn không hiểu.
Mặt Chu Văn Cẩn thoảng chút dịu dàng:
- Cho dù cô ấy có con, mình cũng chẳng lấy làm lạ. Cô ấy à… – Anh lắc đầu cười khẽ – Chỉ cần để chọc tức mình, lời ác độc thế nào cũng dám nói ra, chẳng lo sau này sẽ hối hận. Hôm đó mình tức mụ cả đầu, đánh mất tỉnh táo, trách nhầm cô ấy, lại còn xúc phạm cô ấy. Cậu bảo cô ấy có thể bỏ qua cho mình không? Tất nhiên là sẽ công kích mình một cách cực kỳ nặng nề. Ha ha, bọn mình là oan gia mà! Bây giờ bọn mình đều đã nói rõ, cô ấy với thủ trưởng chỉ là quen biết, không phải như cậu tưởng đâu. Diêu Viễn, sao cậu cũng nhiều chuyện vậy nhỉ?
- Mình… mình… – Diêu Viễn không ngừng chớp mắt, nhưng những lời này là đích thân thủ trưởng đã nói với người khác, thủ trưởng là người tùy tiện đem hôn nhân ra làm trò đùa sao?
- Đừng mình mình tớ tớ nữa, hôm nào mình sẽ chính thức giới thiệu cho hai người làm quen. Cô ấy chỉ hung dữ với mình thôi, còn với những người khác lại rất dễ gần.
Nhìn nụ cười đầy tình cảm, nghe giọng nói đầy tự hào của anh, không hiểu sao Diêu Viễn chẳng thể nào lạc quan lên được.
- Văn Cẩn. – Cô hơi ngẩng đầu lên dưới ánh trăng, ánh mắt thoáng lo âu. – Nếu… sư muội của cậu thích người khác, cậu sẽ thế nào?
- Ba năm nay, cậu có thấy mình thích ai khác không? – Anh vẫn cười.
Anh là chàng trai ưu tú xuất sắc, con gái nước ngoài tác phong tân tiến, số người chủ động bày tỏ không ít, cô thật sự chưa từng thấy anh đi gần ai, trừ cô. Cô chẳng qua là đồng bào, đồng nghiệp, là bạn học, nếu không, cũng sẽ chẳng thân thiết đến vậy.
- Mình không thích người khác, cô ấy đương nhiên cũng sẽ không, bởi vì bọn mình là cùng một kiểu người, sẽ không để ý tới những kiểu người khác. – Anh nói một cách kiên định.
Không biết là ánh trăng quá đẹp hay đèn đường quá sáng, Diêu Viễn chỉ cảm thấy măt mình nhức nhối, vội xoay người đi nhắm mắt lại, khóe miệng trễ xuống.
Tối hôm đó, lúc chơi đấu địa chủ với Gia Hàng, Ninh Mông nói nhóm tam bảo bọn họ đã lâu lắm rồi không tụ tập. Hai cô gái bàn bạc một hồi, quyết định bắt nặt Mạc Tiểu Ngải.
Tiểu Ngải yêu tiền như sinh mệnh, lần này lại vô cùng hào phóng, đồng ý cái rụp, điều kiện là Gia Hàng phải giúp cô nàng vào được Trì Sánh.
Ba người bọn họ đi ăn lẩu ở một quán lẩu gần trường Bắc Hàng, gọi một lốc bia.
- Mình càng ngày càng thích không khí ở tổ mỹ thuật, hơn nữa đó cũng là công việc mình thích làm, quan trọng nhất là phúc lợi ở Trì Sánh rất tốt. – Tiểu Ngải nói, mồm nhồm nhoàm thức ăn.
Ninh Mông quẳng cho cô nàng một cái lườm khinh bỉ:
- Trong bản lĩnh của cậu kìa, lại còn học thạc sĩ cơ đấy, thế mà lại trông chờ vào kẻ thất nghiệp như Heo.
- Chẳng còn cách nào khác, giám đốc Mã của Trì Sánh coi trọng Heo mà! Đứng dưới mái hiên tất phải cúi đầu.
Ninh Mông cười híp mắt với Gia Hàng:
- Dạo này có duyên với đàn ông quá nhỉ!
Gia Hàng cầm đũa khua khoắng không ngừng trong nồi lẩu, mặt không biến sắc:
- Có lúc nào mình kém duyên với đàn ông đâu?
Ninh Mông cốc đầu cô nàng:
- Cậu thì giỏi rồi, Heo à, nói mau, cậu định cảm ơn mình như thế nào đây?
- Thôi đi cậu, cậu đã làm gì cho mình nào?
- Ha, cậu và Chu sư huynh gương vỡ lại lành là công của ai?
Tiểu Ngải vẫn chưa rõ nội tình, sốt ruột giãy nẩy lên:
- Khai mau, bây giờ tới bước nào rồi?
Ninh Mông chỉ vào Gia Hàng:
- Con heo độc thân suốt hai mấy năm này, cuối cùng cũng đã bán được rồi.
- Chu sư huynh! – Tiểu Ngải kích động siết chặt hai tay như một nữ tu đang cầu nguyện, thành kính ngước nhìn trần nhà ám khói đen sì. – Heo, cậu được luộc rồi.
Gia Hàng nhướm khóe mắt, cười hì hì với Ninh Mông:
- Ba đứa con gái ríu rít ở chỗ này thì có nghĩa lý gì, gọi bác sĩ Thành tới chơi đi, anh ta náo nhiệt lắm.
Ninh Mông lập tức im bặt, trút căm phẫn vào đồ ăn. Kỳ nghỉ Tết dương lịch, cố công trang điểm đi gặp mặt Thành lưu manh, nghĩ lại mà muốn cho mình mấy cái bạt tai. Lúc đó chắc não cô bị úng thủy rồi, chẳng lẽ lại cho rằng anh ta có thiện cảm với mình chắc? Đúng là tự chuốc nhục vào thân!
- Bác sĩ Thành là ai? – Mạc Tiểu Ngải nhìn hai cô bạn.
- À, bạn của Ninh Mông ấy mà.
- Heo… – Mặt Ninh Mông nhăn nhúm.
Gia Hàng chớp mắt, quay sang Mạc Tiểu Ngải bằng vẻ mặt vô tội:
- Cậu thấy đấy, không phải mình không nói mà là nó không cho mình nói.
Tiểu Ngải hào sảng vỗ vai cô:
- Không sao, cậu nói đi, ai dám đánh, chị đây sẽ đỡ cho.
- Ê, tôm sắp chín hết rồi, các cậu có ăn không hả?
Ninh Mông hậm hực đá chân Gia Hàng dưới gầm bàn. Gia Hàng méo xệch mồm:
- Rồi rồi, bây giờ không nói nữa, lát nữa mình và Tiểu Ngải nói riêng với nhau thôi.
Tiểu Ngải hiểu ý nâng ly lên:
- Uống bia nào, uống bia nào!
Ninh Mông trợn mắt, cốc ba người chạm vào nhau.
Điện thoại của Gia Hàng bỗng reo lên, Trác Thiệu Hoa gọi.
Thi IELTS xong, cô nói muốn xả hơi vài ngày, anh nói đó là điều nên làm. Mấy hôm nay, tối nào cũng gọi một cú điện thoại, toàn nói chuyện Phàm Phàm.
- Ở đây ồn quá, mình ra ngoài nghe điện thoại. –