XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.

Bản thân em cũng không có câu trả lời. Mấy năm nay, em kiên trì tự học, ở nước ngoài có thể học có hệ thống hơn, nhưng cũng chẳng giúp được là bao. Nếu là vì một công việc với mức lương hậu hĩnh, thì Trì Sánh sẽ không khiến em chịu thiệt. Giống như Bill Gates còn bỏ học nửa chừng đi viết phần mềm, thạc sĩ cũng chỉ làm công cho ông ấy, học lực chẳng nói lên điều gì. Trước đây, ra nước ngoài là một mục tiêu, em nỗ lực để đạt được, những việc khác em không nghĩ nhiều. Bây giờ mục tiêu đã đến gần, em lại cảm thấy hoang mang. Nhưng dù thế nào, vẫn phải thi cho tốt, Gia Hàng không thể chịu thua. Em thà từ chối lời tuyển sinh của Harvard, chứ không muốn vì thi không đỗ mà bị họ từ chối. Những việc khác, em cần thời gian để suy nghĩ cho kỹ, cũng có lẽ có chuyện gì đặc biệt khiến em phải từ bỏ.
Đây mới là Gia Hàng chân chính sao? Tự tin, dũng cảm, kiên cường, đôi mắt sáng lấp lánh đầy thu hút, che lấp những vì sao trong đêm đông, bảo anh làm sao có thể nhìn mà không thấy?
Anh nhìn cô đăm đăm.
Thật sự không có bất kỳ tạp niệm nào, chỉ tự nhiên nhoài người qua, nâng cằm cô lên, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên đôi môi bóng hồng.
Bởi vì rất muốn, nên đã làm.
- Tốt, đừng nghĩ ngợi gì hết, tập trung thi đi, thi xong thì cùng bố mẹ đón Tết.
Phàm Phàm cũng nên ra mắt bác và ông bà ngoại rồi.
Rất lưu luyến mùi hương thanh tân từ đôi môi ấy, nhưng vẫn phải dứt khoát buông ra, ngày tháng còn dài!
Cô sờ lên môi, ngẩn ngơ hóa đá.
Vừa rồi không phải là hôn, là cắn phải không?
- Lần này là cổ vũ thật sự. – Anh nghiêm túc bế Phàm Phàm lên. – Phàm Phàm, con nói có phải không?
Tiểu Phàm Phàm cũng chu cái miệng nhỏ nhoai người ra.






Ánh trăng sáng bóng cao lồng lộng (2)
Từ phòng máy bước ra, Chu Văn Cẩn nhìn đồng hồ, vừa vặn mười giờ.
Diêu Viễn gọi anh từ đằng sau, Trung tâm đã chuẩn bị bữa khuya ở nhà ăn, bảo anh đừng vội về khách sạn.
Anh xua tay:
- Mình không đói.
- Đang định chơi địa chủ với Ninh Mông trên mạng. Xong việc chưa? – Gia Hàng lại hết sức thoải mái.
- Thi thế nào rồi?
- Cũng ổn, dù sao chỗ nào biết thì sẽ làm được, chỗ nào không biết thì bỏ qua.
Nếu cô nói là cũng ổn, tất nhiên là chắc chắn tới 90%. Heo luôn khiến anh không dám buông lơi, nói là nguyện ý thua cô, nhưng anh chỉ muốn thua trên mặt tình cảm, những mặt khác anh phải nỗ lực.
- Sao không ra ngoài với bọn Tiểu Ngải cho thoải mái?
- Tiểu Ngải làm thêm ở công ty, Ninh Mông sợ lạnh. – Giọng hơi oán trách.
- Hết cảm rồi chứ?
- Ừ! – Cô khụt khịt mũi để chứng minh.
- Ngày mai muốn làm gì?
- Ngủ, sau đó chẳng làm gì cả. – Cô cười.
- Anh… ở đây trăng rất to, ánh trăng rất đẹp.
- Tây Xương còn có tên là Nguyệt Thành, trăng đẹp là đương nhiên. Chu sư huynh, anh lãng mạn hơn hồi xưa đó!
- Heo, khi anh về Bắc Kinh, đừng gọi anh là Chu sư huynh nữa.
- Tại sao?
- Chúng ta chính thức qua lại đi! – Cuối cùng cũng đã có thể nói ra một cách trôi chảy rồi, cũng may là nói theo cách này, chứ nếu đứng trước mặt cô, thật sự không thể mở miệng.
Đầu bên kia bỗng nhiên im lặng, ngay cả hơi thở cũng không cảm thấy nữa, nhưng anh biết cô vẫn đang nghe.
- Câu nói này chậm mất ba năm, thật may, anh vẫn còn cơ hội để nói. Nếu em… rất muốn ra nước ngoài học, cũng được, lần này đến lượt anh đợi em. Nếu em từ bỏ, anh nghĩ anh sẽ… sướng phát điên.
- Em…
- Suỵt! Đừng nói gì cả, đợi anh về rồi nới với anh. Hôm nào chúng ta về Bắc Hàng chơi bóng đi, thật nhớ sân bóng ở đó, rồi đến mời thầy hướng dẫn cùng đi ăn cơm. Heo, đồng nghiệp của anh tới rồi, anh cúp máy đây!
Mỉm cười tự diễu, rất muốn tặng một nụ hôn qua sóng điện thoại lên má cô, nhưng vẫn không đủ dũng cảm.
- Tạm biệt!
- Nói chuyện với ai mà cười dịu dàng vậy? – Diêu Viễn chạy tới, quăng cho anh một cái túi giấy. – Lấy cho cậu hai cái bánh bao này.
- Cám ơn! – Bánh bao vẫn còn nóng hổi, anh lấy ra cắn một miếng.
- Cô bé đàn em kia hả? – Diêu Viễn ngắm nghía anh.
Anh chỉ cười không đáp.
- Không phải bị mình đoán trúng rồi đó chứ? – Diêu Viễn cau mày. – Văn Cẩn, cậu muốn bị đuổi việc hẳ?
Anh quay đầu dò hỏi.
Diêu Viễn dừng chân lại, vẻ mặt rất nghiêm túc:
- Cậu có biết cô sư muội của cậu là gì của thủ trưởng không?
- À, việc đó hả, có thể là gì chứ? – Anh không để tâm, cười khì ngoạm cái bánh bao trong tay một miếng.
Sắc mặt Diêu Viễn trầm xuống:
- Có lần ở trường bắn, mình nghe quản lý Đầu To tán gẫu với người khác, nói thủ trưởng rất yêu thương vợ mới, buổi tối còn cất công đưa cô ấy tới trường bắn. Người khác hỏi là chuyện từ bao giờ, ông ấy nói là tối mùng Bốn. Tối hôm đó, chúng ta… chẳng phải đi nhờ xe thủ trường vào thành phố sao?
Chu Văn Cẩn chẳng tỏ vẻ gì, nhưng tâm trạng hình như chẳng bị ảnh hưởng:
- Đúng thế.
- Chẳng lẽ người mà chúng ta đang nói tới không phải chính là cô sư muội của cậu sao? – Lông mày Diêu Viễn chau lại.
Chu Văn Cẩn nhanh chóng giải quyết cái bánh bao thứ hai, rút khăn ra lau tay:
-