Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
Gia Hàng liếc sang bốn con mắt đang trợn tròn bên cạnh.
- Bạn Gia Hàng ơi, là Chu sư huynh phải không, à, mấy đứa đàn em bọn mình phải lịch sự chào hỏi một tiếng chứ. – Mắt Ninh Mông đảo mấy vòng, bất thình lình giật điện thoại của Gia Hàng, Gia Hàng định giành lại, nhưng hai tay Tiểu Ngải đã giữ chặt lấy cô.
Ninh Mông yểu điệu cười với cái điện thoại:
- Chu sư huynh, cho bọn em mượn Heo một tối, không được giục, biết là bọn anh lâu rồi mới gặp, tình cảm nồng đượm, nhưng làm người phải rộng rãi, không nên chỉ biết tình cảm mà quên tình người. Ba năm nay, người ở bên Heo chính là bọn em. Lúc nó nhớ anh, bọn em an ủi nó, lúc nó rơi lệ, bọn em đưa khăn, lúc nó oán trách anh, bọn em khai sáng cho nó, lúc nó lạnh lẽo, bọn em ủ ấm cho nó, lúc nó hờn dỗi, bọn em giúp anh giật dây. Chu sư huynh, xem ra anh nên tặng bọn em một món quà thật lớn đó!
- Mình cũng muốn nói. – Tiểu Ngải giơ tay, không chịu thua kém.
Tiểu Ngải đón lấy cái điện thoại, hứng chí quay lưng đi:
- Chu sư huynh, anh đừng trách em giấu giếm anh, em là bị ép buộc thôi, thực ra Heo chưa từng quên anh. Thật đó…
Gia Hàng thở phì phò, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai kẻ trước mắt, phen này thì hay rồi, mặt mũi chìm tuốt xuống đáy Thái Bình Dương rồi.
Ninh Mông âu yếm véo má cô:
- Đừng keo kiệt thế, tấm tình của mình với Chu sư huynh đã chết nghẻo từ tám trăm năm trước rồi, mình và Tiểu Ngải mừng thay cho cậu, chẳng dễ dàng gì, đi một vòng thật lớn, cuối cùng động lòng trước người ban đầu, thật tốt biết mấy!
- Sao Chu sư huynh không nói gì thế? – Mạc Tiểu Ngải vỗ vỗ điện thoại. – Tín hiệu không tốt à?
- Chắc không phải do tín hiệu đâu, là tôi không có cơ hội ngắt lời cô. – Đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nói thanh thoát nhã nhặn.
- Mẹ ơi… – Tiểu Ngải hoảng hốt ném điện thoại về phía Gia Hàng. – Xấu hổ quá, không phải Chu sư huynh.
Ninh Mông cũng đơ ra:
- Thế thì là ai?
- Lát nữa sẽ tính sổ với các cậu. – Gia Hàng hung hãn lườm bọn họ rồi cầm điện thoại lên. – Xin lỗi, ở đây có hai con bé uống bia bị lên cơn.
- Cũng may mà em tỉnh táo. – Trác Thiệu Hoa cười rất bình tĩnh. – Vậy thì nói cho anh biết. – Phía bên kia đường có tòa nhà nào nổi bật?
- Công viên trung tâm có được tính không?
- Công viên trung tâm như thế nào?
- Mấy ông bà già thích đến đây hát kinh kịch, chơi chim đó.
- Ờ, biết rồi, em chơi tiếp với bạn đi, anh cúp máy đây.
- Heo, ai thế? – Hai cô bạn gái nhìn cô bằng ánh mắt siêu tò mò.
Gia Hàng hoàn toàn tuyệt vọng với hai cô bạn này, theo lý mà nói, lẽ ra bọn chúng nên xin lỗi một câu rồi hẵng hỏi chứ, cô giận dữ giơ một cánh tay lên:
- Đi thanh toán!
Ba người ở ba hướng khác nhau, không có ai thương hương tiếc ngọc, chả ai tiễn ai, tạm biệt nhau ở ngay cửa quán lẩu trong trạng thái hơi ngà ngà say.
Gia Hàng không vội gọi xe, ăn không nhiều lắm, chỉ là muốn để gió thổi bớt mùi bia đi.
Con đường đầy bóng râm bên ngoài Bắc Hàng này, cô đã đi không biết bao nhiêu lần, đi một mình, đi cùng với Ninh Mông, Tiểu Ngải, cũng từng đi cùng với Chu Văn Cẩn.
Mặt đường đóng băng, hơi trơn. Gió đêm thổi những đụn tuyết trên cây rơi lả tả, quật vào mặt đau nhức.
Trái tim hơi hốt hoảng.
Có bao giờ có một lúc như vậy, trong lòng có một nơi, trèo đèo lội suối để đi tới, chịu đựng nỗi cô đơn, chịu đựng mất mát, trải qua sương gió, đột nhiên tới đích. Nơi đó vẫn là nơi đó, không đi nhầm, nhưng đứng tại đó, lại không kích động đến mức khóc òa, ngược lại không biết phải làm gì.
Cô không phải là Ninh Mông, bản tính đa tình, cũng không phải là Tiểu Ngải, tinh tế nhạy cảm. Nhưng ở lứa tuổi mộng mơ, tình cảm cũng lặng lẽ nảy mầm. Đúng vậy, rất thích ở bên Chu sư huynh, chơi bóng, ăn cơm, chơi game, từ thư viện về ký túc nghỉ ngơi, vừa mới tạm biệt, nhưng nằm trên giường đã mong mau chóng tới ngày mai để được nhìn thấy anh.
Đó chính là tình yêu ư?
Cô còn chưa kịp xác nhận, anh đã ra đi.
Được thôi, dù là như vậy.
Bây giờ nghe nói tình yêu trở lại, nhưng cô lại không tìm được cảm giác chỉ mới nhướn mày tìm đã loạn nhịp ban đầu. Khi Ninh Mông trêu chọc cô và anh, cô cảm thấy phiền phức, dường như nhắc tới chuyện này rất mất tự nhiên.
Sự thân mật không trải qua thời gian khiến người ta bất an.
Cũng có thể do cô chậm chạp, chậm tiêu!
Đêm nay, trăng sao ẩn náu mấy hôm lại ló dạng, ánh trăng hắt lên tuyết trắng, sáng rỡ như ánh đèn đường. Ở ngã tư có một chiếc xe, bên xe có một người, trên tay có một đốm lửa nhỏ.
- Gia Hàng! – Cô hờ hững bước qua, không để ý đó là người quen, người đó đành phải lên tiếng.
Cô ngoái lại theo phản xạ:
- Thiếu tướng Trác, trùng hợp vậy, anh đang đi tuần ở quanh đây à?
Ánh mắt ánh lên ý cười:
- Đúng thế, xem xem có cô gái nào bỏ nhà đi lạc không?
Cô hào hứng nhòm qua cửa xe:
- Tiểu Phàm Phàm ở bên trong à?
Thoáng chút thất vọng, cậu nhóc thối không có trong đó.
- Nhớ con hả?
- Đương nhiên!
- Tìm con dễ lắm mà! – Anh cười trầm ấm, mở cửa ghế phụ lại, đẩy cô vào trong.
Cô gãi đầu.
Anh ngửi t