Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/871 lượt.

ăn đến căng cả bụng.
Diệp Quyền con nhà gia giáo, ăn không nói, ngủ ngậm miệng. Hám Sinh cũng không thích nói chuyện, hai người yên lặng không trò chuyện, ăn xong thì đã quá trưa.
Cơm nước xong Hám Sinh dọn bàn, Diệp Quyền vừa được ăn một bữa ngon lành, tâm trạng tốt hơn hẳn. Anh ta nghiễm nhiên ngồi yên bên cạnh nhìn Hám Sinh thu dọn bát đũa, chợt lên tiếng “Cô Mạc, hay là sau này chúng ta ăn cơm chung đi?”
Hám Sinh ngẩng đầu nhìn anh ta. Diệp Quyền tiếp tục tỏ ra nghiêm túc nói “Cô xem, tôi không biết nấu ăn, sau này tôi phụ trách mua thức ăn, cô phụ trách làm cơm được không?”
Hám Sinh khẽ chau mày. Diệp Quyền cười, vẻ mặt mong đợi. Hám Sinh bỗng nghĩ đến ánh mắt hơi đỏ của người đàn ông này khi nãy, sau đó chẳng hiểu sao liền gật đầu một cái, Diệp Quyền cười lộ ra hàm răng trắng, Hám Sinh lập tức thấy hối hận.
“Tôi không thích rửa bát.” Hám Sinh nói.
Khuôn mặt tươi cười với hàm răng trắng của Diệp Quyền khựng lại một chút, ngay lập tức lại khôi phục, tiếp tục nói “Không sao cả, tôi chịu trách nhiệm rửa bát.”
Hám Sinh đứng lên đi về phía phòng bếp, bỏ lại một câu “Anh cũng chịu trách nhiệm lau dọn phòng bếp.” Diệp Quyền nhìn bóng dáng Hám Sinh, lại nhìn chỗ bị bỏng trên cánh tay, vẫn cười vui vể như cũ.
Mông Bự vẫn ngủ trên tầng, Hám Sinh làm cơm cho nó xong xuôi, định một lúc nữa mới gọi nó xuống ăn.
Lúc Diệp Quyền đi đến cửa phòng bếp, Hám Sinh còn đang rửa bát, quay lưng về phía anh ta.
Diệp Quyền tựa lưng vào cửa, nhìn Hám Sinh vẫn cúi đầu không nói gì, liền mở miệng “Cô Mạc, tôi và một người bạn thuê một du thuyền, định ngày mai ra khơi, cùng đi đi?”
Hám Sinh tò mò, rốt cuộc cũng quay đầu, hỏi lại “Ra khơi?”
“Đúng vậy, chúng tôi thuê du thuyền ra xa bờ, đến chỗ trời xanh biển xanh, nước biển ở đó so với vùng biển gần bờ sạch sẽ hơn nhiều. Ở đó có thể ngắm cảnh, bơi lội, câu cá giải trí cũng rất vui.” Diệp Quyền nói bằng giọng dụ dỗ, như đang lôi kéo bé gái. Nhưng trời đất chứng giám, anh ta không có cái loại ý nghĩ đó với Hám Sinh, chẳng qua chỉ muốn báo đáp bữa cơm ấm áp ngày hôm qua của cô mà thôi. Có chăng cũng chỉ vì muốn tạo thiện cảm, lấy lòng cô để về sau có cơm mà ăn thôi.
Hám Sinh dường như cũng không để ý đến vấn đề ấy. Căn bản cô không bao giờ nghĩ linh tinh. Cô đến đây đã gần một năm, lâu lâu cũng ra ngoài, nhìn ngắm biển rộng, nhưng lại chưa từng được nhìn cảnh tượng biển sâu xa bờ, nên hơi dao động.
Diệp Quyền biết đoán ý qua sắc mặt người khác, lập tức nói “Quyết định như vậy đi, ngày mai ăn sáng xong chúng ta sẽ xuất phát, đúng rồi, cô có thể đưa Mông Bự đi cùng.” Nói xong anh ta không cho Hám Sinh cơ hội cự tuyệt, quay người thong thả rời đi.
Nhìn bóng dáng bước đi lười nhác của Diệp Quyền, Hám Sinh bỗng nhiên cảm giác anh ta không còn cái vẻ giả tạo nữa, nhìn anh ta vừa mắt hơn rất nhiều.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngày mai tiếp tục, nhân tiện nói một chút, nội dung chính của truyện vẫn là dẫn đến gương vỡ lại lành.






Buổi trưa ăn cơm hơi muộn, nhưng 5 giờ chiều Diệp Quyền đã xuống dưới tầng ngồi chờ cơm trong phòng khách. Cả buổi chiều Hám Sinh lau dọn nhà cửa, cũng không thể coi như không nhìn thấy anh ta, đành bất đắc dĩ đi nấu cơm tối. Ăn cơm xong Diệp Quyền vào bếp tự tay rửa bát. Sau đó Hám Sinh đi kiểm tra thấy bếp đã được lau dọn sạch sẽ nên rất vừa ý, hai người cùng nhau ăn hai bữa cơm, quan hệ đã trở nên tốt hơn nhiều.
Sáng ngày hôm sau, Hám Sinh thức dậy nấu cho cả hai mỗi người một bát mì, lại cho Mông Bự ăn no, xong xuôi đâu đấy hai người xuất phát như đã hẹn. Lúc ra khỏi cửa thời tiết rất đẹp, bầu trời quang đãng, mặt trời đã bắt đầu ló rạng. Hám Sinh ngồi trên xe máy, cô đặt Mông Bự ngồi phía trước, Diệp Quyền ngồi sau lưng. Về phương diện này Diệp Quyền đúng là quá vô tâm vô tư rồi, anh ta thậm chí không biết nếu việc ngồi sau xe con gái mà bị rêu rao ra ngoài sẽ đáng xấu hổ thế nào, thế là cứ ngoan ngoãn ngồi sau xe để Hám Sinh đưa đến bến tàu.
Đây là lần đầu tiên Hám Sinh nhìn thấy du thuyền. Cô rất thích mạn thuyền vừa rộng lớn lại sạch sẽ. Còn khoang thuyền phía dưới, nơi này hơi chật hẹp, tuy rằng được trang trí xa hoa, nhưng không gian chật chội, cô không thích lắm nên chỉ nhìn thoáng qua chứ không đi xuống.
Diệp Quyền khởi động du thuyền, Hám Sinh ôm Mông Bự ngồi trên mạn thuyền. Mông Bự đúng là chẳng có tương lai gì cả, lúc mới lên thuyền còn chạy loăng quăng khắp nơi ra oai, thuyền vừa mới bắt đầu rời bến nó đã sợ tới mức rúc ngay vào lòng Hám Sinh, chờ đến lúc nằm vững vàng trong lòng Hám Sinh rồi lại bắt đầu ra oai, đứng trên đùi Hám Sinh, hướng mặt tới mũi thuyền, nghênh chiến với gió biển, bộ dạng oai phong lẫm liệt. Hám Sinh nhìn nó nở nụ cười.
Thuyền chạy đã khá xa bờ đến chỗ biển sâu, Diệp Quyền lấy cần ra câu cá. Anh ta cũng chuẩn bị sẵn một bộ cần câu cho Hám Sinh, Hám Sinh nghĩ cô sẽ không câu cá, chỉ ngồi nhìn anh ta tháo tháo lắp lắp bộ cần câu, rồi chuẩn bị thêm mồi vào móc câu.
Hám Sinh lắc đầu “Tôi không th