Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/876 lượt.
uen thuộc kia, nước miếng đã tiết ra trong nháy mắt. Cô rất muốn ăn, không hiểu tại sao lại muốn được ăn ngay lập tức như vậy.
Diệp Quyền vẫn đang thương lượng với cậu thanh niên kia. Người bảo vệ trẻ tuổi này có vẻ cứng rắn, nhưng dù sao cũng là người có phẩm chất tốt. Diệp Quyền vừa định lấy tiền hối lộ, cậu ta vậy mà xua tay không nhận. Hám Sinh bỗng nhiên thấy tức giận, cô cúi người tháo dép lê, xách dép lên, kéo theo Diệp Quyền “Đi.”
Hám Sinh xách dép đi vào bên trong, người bảo vệ trẻ tuổi nóng nảy, vội chạy đến ngăn cô lại “Này! Này! Cô không thể nào.”
Diệp Quyền giữ cánh tay cậu ta lại, khiến cậu ta không ngăn được Hám Sinh nữa. Đúng lúc đó Hám Sinh quay lại, nói rất hợp tình hợp lý “Cậu nói không được đi dép lê vào, chứ không nói không được đi chân đất vào.” Nói xong cô ngẩng đầu thẳng lưng đi vào trong. Mông Bự “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” cũng vẫy vẫy cái đuôi đi theo sau cô.
Người bảo vệ trẻ tuổi bị khí thế của Hám Sinh và Diệp Quyền lấn lướt. Diệp Quyền liếc nhìn cậu ta, thấy khuôn mặt cậu ta biến đổi vội vỗ vỗ vai cậu ta, sau đó thuận tay nhét vào túi áo đồng phục một ít tiền. Anh ta còn dùng cái giọng điệu hoàn toàn dọa người nói với cậu ta “Người anh em, cậu tốt nhất nên bỏ qua cho chúng tôi đi. Tôi vốn chẳng muốn gây khó dễ cho cậu, nhưng cậu cứ khiến tôi khó xử như vậy, tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là ngay lập tức có thể khiến cậu bị đuổi việc, cậu có tin không?”
Người bảo vệ trẻ tuổi đứng ở cửa đón khách cả ngày, biết rõ người có tiền thế nào. Cậu ta nhìn cách ăn mặc của Diệp Quyền, biết anh ta không nói dối nên cũng chẳng dám nói thêm gì nữa. Diệp Quyền thấy mọi chuyện đã ổn liền rút lại cánh tay trong túi áo cậu ta rồi đi vào.
Diệp Quyền vừa vào cửa đã thấy Hám Sinh đứng giữa đại sảnh như một đứa trẻ ngây ngô nhìn ra cửa chờ anh ta. Mấy người phục vụ đi qua đi lại chẳng hề xem cô là khách, chỉ đứng nhìn từ xa, chẳng ai đến tiếp đón cô. Cô đứng đó thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt khiến cho cô vừa xấu hổ vừa căng thẳng, khí thế hiên ngang vừa rồi đã không cánh mà bay.
Diệp Quyền nhìn cô, dịu dàng nói với cô “Đi dép vào đi.”
Hám Sinh dường như vẫn ngây người ra, chẳng biết nên làm thế nào, đáp lại Diệp Quyền một câu “Không sao đâu, so với chân tôi sàn nhà còn sạch hơn.”
Không hiểu sao Diệp Quyền cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, anh ta đi đến chỗ cô, nâng tay xoa xoa đầu cô, nói “Dù thế vẫn nên đi dép vào, sàn rất lạnh.”
Diệp Quyền đi đến đây, Hám Sinh mới dần bớt xấu hổ, thoáng khôi phục lại khí thế lúc đầu. Tay chân chậm chạp quay người đặt dép xuống đất rồi xỏ vào chân. Lúc này người phục vụ mới sáng mắt lên đi tới đây, hỏi Diệp Quyền “Xin hỏi ngài đi mấy người?”
Diệp Quyền lạnh lùng, cứng nhắc đáp lại “Hai người, cho chúng tôi một phòng riêng.”
Diệp Quyền dẫn Hám Sinh và Mông Bự vào một phòng riêng, hai người ngồi vào bàn ăn lớn, ngay cả Mông Bự cũng được anh ta đặt lên ghế.
Diệp Quyền chọn vài món, gọi mười con cua lớn cho Hám Sinh. Chẳng đến mười phút sau, trước mặt mỗi người đã có đủ các loại món ăn, cua hấp đỏ rực đặt trên bàn. Hám Sinh nhớ tới lần cuối cùng cô được ăn cua đã là bảy năm trước. Thời gian trôi qua đã lâu, chuyện cũ cũng trở nên mờ nhạt.
Hai người bắt đầu gỡ thịt cua, gỡ bỏ lớp mai cua ra sẽ thấy một lớp thịt dày. Bảy năm trước đây, Hám Sinh từng muốn được ăn một miếng gạch cua thật to, mùi vị lúc đó khiến cho Hám Sinh ngây ngẩn cả người, nhưng mùi vị lúc này lại không giống trong kí ức.
Vỏ cua rất cứng, càng lại sắc nhọn, Hám Sinh không để ý đến hình tượng, dùng miệng bắt đầu cắn xé. Hám Sinh không tin được, lúc này cô có thể cố chấp mong tìm được mùi vị của biển trong kí ức, khiến cho cô cảm nhận được dư vị ngọt ngào. Nhưng cô lại chỉ cảm nhận được vị mặn mòi của nước biển, đầu lưỡi và khoé miệng đều bị xước, trong khoang miệng có cảm giác tê dại và đau đớn. Cuối cùng cô thấy cứ cố chấp ăn thế này chỉ khiến bản thân chịu khổ mà thôi, rốt cuộc cũng buông tay, trên mặt bàn ngổn ngang vỏ cua đã bị xé rời. Cô nhìn chúng như mất hồn, chẳng biết chuyện gì xảy ra.
Sau khi đồ ăn được mang lên Diệp Quyền chỉ ăn qua loa một bát cơm đã ngang bụng. Sau đó anh buông đũa, ngồi bên yên lặng bên cạnh nhìn Hám Sinh ăn. Hám Sinh ăn hơi điên cuồng, gần như quên hết tất cả, chẳng hề để ý đến hình tượng mà cứ cắm đầu ăn. Anh ta nhìn thấy từ đầu đến cuối, nhưng anh ta một câu cũng không nói, chỉ yên lặng ngồi nhìn.
Hám Sinh nhìn đống vỏ cua trước mắt, suy nghĩ đến mất hồn. Phải một lúc sau Diệp Quyền mới dò hỏi cô “Ăn ngon không?”
Hám Sinh ngẩng đầu nhìn anh ta, một lát sau mới gật đầu một cách ngốc nghếch. Bọn họ ngồi cạnh nhau, khoảng cách rất gần. Diệp Quyền duỗi tay xoa xoa mái tóc của Hám Sinh, nhè nhẹ an ủi cô. Hám Sinh không hề né tránh, nhiệt độ từ bàn tay của Diệp Quyền khiến cô cảm thấy ấm áp, lớn đến từng này tuổi chưa từng có ai xoa đầu cô như vậy.
Diệp Quyền đẩy cửa, dẫn một người một chó trở lại du thuyền. Khởi động du thuyền đi về hướng hòn đảo, trên đường trở về bầu không khí chìm trong yên lặng.