Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 134910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/910 lượt.
p của cơ thể anh ta như truyền nhiệt cho sinh mệnh đã sớm úa tàn như lá mùa thu của cô.
Dưới chiếu nghỉ cầu thang lập loè ánh lửa đỏ. Đông Dạ Huy dựa vào vách tường hút thuốc ngay trước cửa phòng khách, im lặng nhìn lên tối bầu trời đêm tối đen, Mông Bự nằm bên cạnh anh.
Cảnh tượng trong sân lúc này như một bộ phim đen trắng, hình ảnh u tối với khúc nhạc dạo đầu nặng nề.
Lúc đêm khuya Hám Sinh đi xuống lầu tìm Mông Bự, Cô mở cửa phòng ra thấy trên đất có một đôi dép lê bằng vải bông. Phần lớn thời gian ở trong nhà cô đều đi chân trần.
Hám Sinh nhìn đôi dép lê dưới chân, cô đứng đó nhìn một lát, sau đó duỗi chân xỏ vào.
Dưới chiếu nghỉ cầu thang tối đen, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn phòng khách. Hám Sinh dò dẫm từng bước nhỏ. Đông Dạ Huy dựa vào tường, một chân co lên, cánh tay cầm điếu thuốc tì lên đầu gối, quay đầu nhìn về phía Hám Sinh đang đi tới đây.
Hám Sinh đến gần anh, không lên tiếng nhìn Đông Dạ Huy. Đông Dạ Huy ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau tĩnh lặng xa cách không một gợn sóng.
Đông Dạ Huy nói: “Em muốn ngồi một lúc không?” Hám Sinh không đáp lại, Đông Dạ Huy lại nói tiếp: “Em chờ một lát.”
Dí điếu thuốc trên tay xuống gạt tàn, Đông Dạ Huy nhanh chóng đứng dậy. Anh đi vào trong phòng khách, cầm một tấm đệm sô pha đi ra đặt ở dưới chân Hám Sinh: “Ngồi đi, sàn nhà rất lạnh.” Anh nói.
Hám Sinh ngồi xuống đệm sô pha, tiện tay lấy bao thuốc bên cạnh Đông Dạ Huy, lấy một điếu châm lửa. Cô hít một hơi thật sâu, khói thuốc tràn đầy phế quản, chất ni-cô-tin khiến cho tâm trạng đang nặng nề của cô được giải tỏa.
Đông Dạ Huy ngồi xuống bên cạnh Hám Sinh, hai người cùng nhìn ra sân, không ai lên tiếng. Sau một khoảng yên tĩnh gần như muốn bốc cháy, Hám Sinh thong thả chậm rãi mở miệng: “Anh nói đi, anh ở lại đây làm gì? Trở lại cuộc sống của anh không tốt hơn sao, tuổi trẻ hăng hái, lại thành công như anh thì tội gì đến cái chốn này của tôi chịu khổ.”
Khuôn mặt Đông Dạ Huy bị khuất sáng. Giọng nói của anh giống như bị một tấm màn che phủ, buồn bã mà nặng nề, anh nói: “Cũng muốn như vậy, nhưng anh không đi nổi.”
Hám Sinh trò chuyện cùng anh đã hút hết một điếu thuốc, rút thêm một điếu nữa. Cô cúi đầu nở nụ cười thoáng qua nói: “Có gì mà không đi nổi? Chẳng phải trước kia anh cũng đuổi tôi đi sao? Tôi đã làm đúng như mong muốn của anh, đến nơi khác sống thật tốt. Chẳng phải anh có thể cứ sống tốt như vậy đến hết đời sao?”
Đông Dạ Huy nhìn phía trước nói: “Có lẽ vậy, nhưng bây giờ anh mới thấy thật may mắn khi còn có thể ngồi ở đây nói chuyện với em. Anh cảm thấy như vậy dễ chịu hơn trước kia rất nhiều.”
Lại một khoảng yên lặng, cuối cùng Hám Sinh dập tắt điếu thuốc, hít sâu một hơi nói: “Đông Dạ Huy, tôi mặc kệ anh muốn làm gì, dù sao tôi cũng chẳng còn gì để cho anh nữa.”
Hám Sinh ôm Mông Bự đứng lên, Đông Dạ Huy ngẩng đầu nhìn cô: “Anh không cần em cho anh cái gì, có thể để anh chăm sóc em là đủ rồi.”
Hám Sinh nhạt nhẽo cười, ôm Mông Bự quay người về phòng: “Tùy anh vậy.” Cô bỏ lại một câu như vậy rồi chậm rãi lên tầng.
Đông Dạ Huy nhìn đến khi bóng dáng cô biến mất, cuối cùng tiếng bước chân cô ngừng lại sau tiếng đóng cửa. Xung quanh lại chìm vào yên tĩnh.
Trong không khí im ắng đến nặng nề, Đông Dạ Huy không biết mình đã ngồi bao lâu. Xung quanh ngoài tiếng mưa càng lúc càng lớn ra thì không còn âm thanh nào khác. Anh rầu rĩ ngồi một chỗ, cơ thể nặng nề không muốn đứng dậy. Đến tận khi trên tầng bỗng vang lên tiếng một vật nặng nề rơi xuống đất. Anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa phòng Hám Sinh.
Cửa phòng Hám Sinh là một mảnh tối đen im lìm. Sau tiếng va đập Mông Bự bỗng nhiên sủa váng lên trong đêm mưa này đặc biệt ghê rợn, khiến người khác kinh sợ.
Đông Dạ Huy lập tức đứng thẳng dậy. Anh cuống cuồng chạy lên lầu. Trái tim thoáng chốc đập thật nhanh. Thân thể anh tràn ngập cảm giác lo lắng và hoảng sợ.
Cửa phòng Hám Sinh đang khóa trái. Bên trong Mông Bự càng sủa ầm ĩ hơn.
“Hám Sinh!” Đông Dạ Huy ở ngoài cửa gào to. Bên trong không có ai đáp lại. Trái tim anh giống như có một bàn tay đang dùng sức bóp mạnh khiến anh hoang mang cực độ. Anh lùi lại hai bước đá mạnh vào cửa phòng. Chủ nhân cũ của căn nhà này thời điểm tu sửa lại phòng ở rất chú ý đến chất lượng nên cánh cửa được làm bằng gỗ tốt, khóa rất chắc chắn. Đông Dạ Huy lại đá vào cửa phòng một lần nữa. Cánh cửa phát ra một tiếng rầm lớn nhưng không hề lay động. Anh lại lùi lại tiếp tục đá nhiều lần. Bên trong ngoài tiếng sủa của Mông Bự, không có một tiếng người. Anh càng ngày càng hoảng loạn. Chân cũng dùng sức càng mạnh. Rốt cục khóa cửa cũng hơi long ra. Đá một phát cuối cùng, trong lúc hỗn loạn anh đá vào khóa cửa. Anh cũng đang đi chân trần, thời điểm cửa mở ra, Chân phải của anh cũng chảy máu.
Phòng trong tối om, chỉ nghe thấy Mông Bự càng ngày càng sủa rối rít. Đông Dạ Huy từ cửa vội vàng tiến lên từng bước, tay sờ lên tường lần tìm công tắc.
Nháy mắt phòng được bật sáng. Đây là cảnh tượng kinh khủng nhất mà Đông Dạ Huy từng trải qua trong cuộc đời