Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
gái anh đưa cơm tới, đi cùng nhau!" Giọng nói kia khiến Hạ Hoằng Huân nghe mà có chút rơi vào mơ hồ, còn tưởng rằng người anh ta đang nhắc đến không phải em gái ruột của mình, mà là của Hách Nghĩa Thành.
Ví dụ như Hạ Nhã Ngôn hết bận sẽ thỉnh thoảng xuất hiện tại phòng bệnh Mục Khả, lấy danh nghĩa thăm chị dâu phá bác sĩ Tả. Cô mặc trang phục thầy thuốc luôn nghênh ngang đi vào phòng bệnh, đặt thức ăn cơm canh lên bàn, mỉm cười nói với Tả Minh Hoàng: "Bác sĩ Tả vất vả rồi, nhờ có anh chăm sóc tỉ mỉ, vết mổ của chị dâu tôi khôi phục rất nhanh, có muốn cùng nhau ăn cơm không? Chẳng qua tôi chỉ chuẩn bị phần cho hai người, nếu không tôi lại. . . . . ." Từ ngày Hạ Hoằng Huân nhập viện, ba bữa cơm của đôi vợ chồng son này đều do Hạ Nhã Ngôn tự mình chuẩn bị. Xét thấy cô biểu hiện tích cực cùng với Mục Khả không ngừng cầu cạnh, Hạ Hoằng Huân miễn đi phê bình với cô.
Tả Minh Hoàng quay đầu đi buồn cười lại nhịn, anh ho một tiếng cắt lời cô: "Không cần, tôi đến căn-tin ăn." Dường như cố ý làm dịu quan hệ với Hạ Nhã Ngôn, anh rất thành tâm mời: "Muốn cùng đi không?"
Hạ Nhã Ngôn cự tuyệt: "Không, anh trai chị dâu có lệnh, tôi phải theo Tham Mưu Trưởng đại nhân dùng bữa."
Mục Khả cười khẽ, véo một cái trên mu bàn tay Hạ Nhã Ngôn.
Ví dụ như còn có thể xuất hiện tình cảnh như sau, khi Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả ở trong phòng bệnh thưởng thức bữa ăn dinh dưỡng thì Hạ Nhã Ngôn đang tiếp đón Hách Nghĩa Thành ở phòng ăn. Đặt đĩa ở trước mặt Hách Nghĩa Thành giống như hầu hạ đại gia, Hạ Nhã Ngôn hất cằm lên nói: "Anh có thể đừng đen mặt một ngày được không hả? Dù gì tôi đã mời anh ăn cơm mấy ngày rồi? Anh tôi cùng Mục Khả rất thích hợp, tôi nói anh có thể đừng. . . . . ."
Hai chữ ‘Quấy rối’ chưa kịp nói ra, đã bị Hách Nghĩa Thành cắt đứt. Người nào đó vừa thoải mái gắp đồ ăn vừa nghiêng đầu hỏi: "Tôi bắt cô mời sao? Dường như là cô tự nguyện. Bọn họ rất thích hợp sao? Không nhìn ra."
Đưa cơm cho Mục Khả cùng anh trai là cô bụng làm dạ chịu, người một nhà mà chăm sóc cũng đúng, nhưng tại sao cô phải ngoan ngoãn nghe chỉ huy đi hầu hạ Hách Nghĩa Thành ăn cơm? Làm cho cô đã mấy ngày tiêu hóa không tốt rồi! Hạ Nhã Ngôn nổi giận lôi đình, cô quyết định khởi nghĩa!
Đoạt lấy đôi đũa trong tay Hách Nghĩa Thành, cô hung tợn nói: "Có biết bộ dáng của anh rất đáng ăn đòn hay không? Trừng cái gì trừng, trừ trừng người khác ra anh không còn bản lãnh nào khác sao? Anh không biết cái gọi là ‘cắn người miệng mềm’ à? Đồng chí Tham mưu trưởng!"
* Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay - Nghĩa: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.
Hách Nghĩa Thành mặc đồ thường dùng ánh mắt quét qua bốn phía, làm bộ lịch sự nói: "Mọi người đều nhìn chúng ta, như ngôi sao vậy, rất được chú ý không tốt sao? Tôi thì không sao, dù thế nào đi nữa bọn họ cũng không biết tôi."
Phát hiện cô không tự chủ cất cao âm lượng quả thật khiến đồng nghiệp chung quanh nhìn sang. Hạ Nhã Ngôn không muốn trở thành tiêu điểm đành không cam lòng chuyển đũa trở về trong tay người nào đó: "Ăn đi, no chết anh đi!"
Tham mưu trưởng Hách giỏi về quan sát đã nắm được tính tình cứng không ăn mềm không ăn của bác sĩ Hạ, khóe miệng anh nhếch cười, cúi đầu tiếp tục ăn, còn giả bộ ngẩn đầu hỏi người ta: "Sao cô không ăn, nhìn tôi làm gì?"
Hạ Nhã Ngôn nâng chung trà lên nhấp một ngụm, đè nén tức giận cười nói: "Sùng bái ngài chứ sao."
Hách Nghĩa Thành ồ một tiếng kéo dài, dáng vẻ như bừng tỉnh hiểu ra, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn.
Hạ Nhã Ngôn liên tục hít sâu, tức giận còn chưa hạ xuống, thì có đã đồng nghiệp đi tới, ánh mắt quét qua Hách Nghĩa Thành tuấn tú đẹp trai, cười chào hỏi: "Bác sĩ Hạ cùng bạn trai tới dùng cơm sao."
Nghe vậy, Nhã Ngôn đang uống trà cùng đồng chí Tham Mưu Trưởng đang uống canh cùng bị sặc. Lập tức trong phòng ăn vang lên tiếng ho sặc sụa.
Vị khách không ngờ
Mẫu thuẫn giữa Hách Nghĩa Thành và Hạ Nhã Ngôn ngày càng trở nên gay gắt, Hạ Hoằng Huân và Mục Khả không biết chuyện này. Vì để cho hai người an tâm dưỡng bệnh, hai đồng chí kia trước mặt hai người này thể hiện tương đối hữu nghị. Nhưng sau khi phát sinh sự kiện bạn trai ở căn tin, bọn họ không thể tiếp tục trạng thái hòa bình giả tạo, cho dù có giả vờ cũng không nổi nữa.
Hách Nghĩa Thành không có kinh nghiệm yêu đương bỗng nhiên nhận ra rằng dường như mình cùng Hạ Nhã Ngôn gần gũi quá. Anh không có thói quen thân mật với cô gái nào khác ngoài Mục Khả, thế nên anh nghiêm túc kiểm điểm lại mình một phen, mặc dù cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng vấn cố gắng kéo giãn khoảng cách với bác sỹ Hạ.
Còn Hạ Nhã Ngôn, kể từ ngày bị đồng nghiệp hiểu lầm càng muốn tránh mặt Hách Nghĩa Thành chứ đừng nói đến tiếp tục mời anh ăn cơm. Nếu như không phải anh trai có chuyện gì gọi cô đến, thậm chí ngay cả phòng bệnh của Mục Khả cô cũng không dám đi, chỉ sợ đụng phải người nào đó mà lúng túng xấu hổ.
Chẳng qua ông trời quả thật thích trêu ngươi, càng cố gắng muốn tránh thì cà