XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

ng dễ dàng bắt gặp. Cho dù thời gian Hách Nghĩa Thành tới bệnh viện đã giảm bớt, nhưng bằng cách nào đó, họ vẫn thỉnh thoảng gặp nhau như trước. Ví dụ như đại sảnh tầng một, ví dụ như trong hành lang, ví dụ như trước cửa toilet.
Hôm nay, Dịch Lý Minh, Chiến Nghị cùng Viên Soái đều tới đây. Biết Lão Đại ngoài những lúc điều trị vật lý trị liệu và ngủ mới ở trong phòng mình, nên tự nhiên bọn họ đều tập trung hết bên phòng của Mục Khả.
Dịch Lý Minh ngồi vào chỗ của mình sau đó nói: "Trần Vệ Đông vốn muốn cùng chúng tôi tới thăm cậu, chỉ có điều vừa mới nói ra đã có việc. . . . . ."
Hạ Hoằng Huân không để ý nhiều như vậy, anh lấy tay ngăn Lý Dịch Minh nói tiếp: "Người trong nhà không cần phải khách sáo, nói cho cậu ta biết rằng cứ an tâm làm việc, phải làm gương, nếu không tôi nhất định sẽ chỉnh cậu ta."
Viên Soái không biết lớn nhỏ trêu chọc đồng chí Doanh trưởng: "Lão đại, anh thật vội vàng chạy tới đây." Thấy Hạ Hoằng Huân trừng mắt lườm anh, dám không sợ chết cúi đầu ghé vào tao người nào đó cợt nhả nhỏ giọng nói: “ Có phải tối nào cũng tới đây chăm sóc phải không…..”
Không hy vọng sẽ tạo bất kỳ ảnh hưởng không tốt tới Mục Khả, Hạ Hoằng Huân không cho Viên Soái cơ hội nói tiếp, anh nghiêm mặt nói với Dịch Lý Minh: “Lão Dịch, anh trở về cho tên tiểu từ này thêm đồ ăn đi, tôi thấy anh ta nhàn rỗi quá da mặt bị phá hư rồi.”
Thêm đồ ăn? Không phải chứ! Vậy là năm tổ hít đất sao! Viên Soái nhất thời ỉu xìu: "Doanh trưởng, tôi sai rồi, tôi không rảnh rỗi, thật, không tin anh hỏi chị dâu, đã lâu rồi tôi không có trộm đồ ăn.”
Nghe Hạ Hoằng Huân nói Chiến Nghị là thiên tài máy tính, học lực giỏi nên Mục Khả đang thỉnh giáo một vài vấn đề, không để ý tới bọn họ nói chuyện, nhưng đối với hai chữ “đồ ăn” thì cực kỳ nhạy cảm, đồng chí nhỏ liền ngẩng đầu nói: “Đúng rồi, Viên Soái, hôm qua anh gửi tin nhắn nói giúp anh thu hoạch đồ ăn, vậy mà em lại ngủ quên mất, chờ một lúc đã bị ăn trộm sạch rồi.” Bây giờ cô đã có thể xuống giường đi lại, Hách Nghĩa Thành mạng laptop tới bệnh viện cho cô để giết thời gian.
Ánh mắt Viên Soái lộ vẻ thất bại, anh tức giận dựng thẳng lông mày nói với cô: “ Chị dâu nhỏ của tôi à, sao cô có thể phá hủy hình tượng của tôi như thế?”
"À?" Mục Khả quay đầu liếc nhìn Hạ Hoằng Huân, phát hiện sắc mặt của người nào đó không tốt lắm, nhận ra mình có thể nói sai điều gì đó, ngay lập tức giải thích: "Cái đó, không phải em rảnh rỗi nha, thu hoạch đồ ăn cũng là thu hoạch, nhân tiện thu hoạch giúp anh ấy luôn, đồng chí cách mạng giúp đỡ lẫn nhau, cái này không phải là anh dạy cho em sao? Hơn nữa, buổi tối anh ấy mới nhắn tin, không trong thời gian huấn luyện.”
Buổi tối không ngủ, dám liên lạc với Mục Khả? Hạ Hoằng Huân trầm giọng hỏi: “Còn ý kiến sao? Trung đội trưởng Viên?”
Nào dám có ý kiến! Viên Soái nản chí không còn hơi sức nói: "Thêm đồ ăn, doanh trưởng, tôi không có ý kiến." Vốn trông cậy vào đồng minh nói với lão đại vài lời tốt cho mình, ao ước không thành, lại còn bị tố cáo thêm. Viên Soái có thể hiểu được, không nhờ vả được gì cô giáo Mục này rồi!
Dịch Lý Minh liền bật cười, cúi đầu cùng Chiến Nghị giúp Mục Khả cài đặt một số phần mềm vào máy tính
Thấy Mục Khả méo mó cái miệng nhỏ nanh nhìn Viên Soái, nhỏ giọng nói: "Thật không phải tại em!” Hạ Hoằng Huân dở khóc dở cười.
Dịch Lý Minh tới bệnh viện không đơn thuần là tới thăm bệnh, mỗi năm một lần vào ngày lão binh giải ngũ, anh muốn cùng Hạ Hoằng Huân bàn bạc riêng về các chiến sĩ bộ đội. Thừa dịp bọn họ tán gẫu công việc, Viên Soái trong góc quở trách Mục Khả. Anh nho nhỏ nói thầm: "Cô hại chết tôi rồi, người khác thêm đồ ăn dầu gì có thể gia tăng điểm thể trọng, tôi bị thêm đồ ăn chỉ có chảy máu, chảy mồ hôi thôi."
Mục Khả uất ức nói: "Tôi không biết, trước đó anh phải ra hiệu cho tôi chứ. Anh thấy đúng không, Chiến Nghị?” Đối với những chiến hữu cấp dưới Hạ Hoằng Huân đã từng giới thiệu qua, Mục Khả đều có thể nhớ hết tên bọn họ, hơn nữa tiếp xúc một thời gian ngắn, cô có thể hòa mình rất nhanh, ra hiệu với đồng chí mới quen biết, cô nói: “Anh không đi gõ đầu trẻ thật đáng tiếc, em thấy anh còn ‘có lực tương tác’ hơn em.
“Đúng vậy đúng vậy.” Chiến Nghị đi theo quấy rối, nhân cơ hội này phê bình Viên Soái: "Nói cậu không có trình độ thì cậu không vui lòng, không phải chỉ thêm bữa ăn thôi sao, cậu coi như vượt qua thử thách vậy, chỉ hơi khó khăn chút thiiu.”
Hạ Hoằng Huân đang nghĩ gì đó đột nhiên chen vào, quay lưng về phía bọn họ nói: "Lời của tôi nói cậu nhớ rõ thật!"
Thì ra là lão đại vẫn chú ý bên này, Viên Soái không dám lên tiếng nữa. Chiến Nghị tiếp tục chỉ cho Mục Khả điều chỉnh máy vi tính, thỉnh thoảng hỏi cô: "Có cài MSN không? Quen dùng phần mềm gì để xem tin tức? Cho em dùng Internet TV nhé, lúc không có chuyện gì làm thì xem. . . . . ."
Tóm lại, trong phòng bệnh, tất cả đều hài hòa.
Không biết hôm nay là ngày gì, tất cả lại cùng nhau tới thăm bệnh. Nhóm người Dịch Lý Minh còn chưa đi, Tô Điềm m cùng hai đồng nghiệp cùng với Khang Bác và mấy bạn học cùng tới. Thấy Hạ H